Vương Phi Đừng Mong Trốn - 5
Cập nhật lúc: 26/06/2026 09:03
Sau khi Thẩm Hoài và Thẩm Ngưng bị lôi đi trong sự nhục nhã.
Bầu không khí trong vương phủ không hề trở nên nhẹ nhàng hơn.
Ngược lại, một tấm màn u tối và áp lực vô hình dường như đang bao trùm lấy từng tấc đất, từng ngọn cỏ.
Vãn Ninh ngồi bên cửa sổ trong tẩm điện, ánh mắt thất thần nhìn về phía rặng liễu rủ trong gió xuân.
Trên bàn, bát canh cá lóc đã nguội ngắt, lớp mỡ mỏng đóng váng trên bề mặt như lớp sương mù che phủ tâm trí nàng.
Nàng nhớ lại ánh mắt của Tiêu Thừa Dực lúc hắn bóp cổ Thẩm Ngưng.
Đó không phải là ánh mắt của một người phu quân bảo vệ thê t.ử.
Mà là ánh mắt của một con quỷ dữ đang bảo vệ lãnh địa và con mồi duy nhất của nó.
Nỗi sợ hãi len lỏi vào từng kẽ xương.
Vãn Ninh nhận ra rằng, sự sủng ái mà Thừa Dực dành cho nàng không phải là tình yêu bình đẳng.
Mà là một loại chiếm hữu bệnh hoạn.
Hắn đã theo dõi nàng mười năm, hắn vẽ hàng ngàn bức chân dung của nàng.
Hắn biết rõ từng thói quen nhỏ nhất của nàng...
Một người nam nhân như vậy, thực sự quá đáng sợ.
Nàng cảm thấy mình không phải là Vương phi, mà là một tù nhân được nuôi dưỡng trong nhung lụa.
“Yên Yên, sao không ăn cơm?”
Giọng nói trầm thấp của Tiêu Thừa Dực vang lên ngay sát bên tai, khiến Vãn Ninh giật mình làm rơi chiếc thìa sứ xuống sàn nhà vỡ tan tành.
Thừa Dực không giận, hắn từ tốn ngồi xuống bên cạnh nàng.
Đưa bàn tay thon dài gầy guộc nắm lấy bàn tay đang run rẩy của nàng.
“Nàng lại sợ ta rồi?”
Hắn khẽ thở dài, nụ cười trên môi mang theo chút bất đắc dĩ nhưng đôi mắt đen sâu thẳm lại không hề có lấy một tia ấm áp.
“Ta đã trừng phạt những kẻ làm hại nàng, ta đã lấy lại bình phong cho nàng."
"Chẳng lẽ bấy nhiêu vẫn chưa đủ để nàng tin tưởng ta sao?”
Vãn Ninh mấp máy môi, thanh âm khàn đặc:
“Vương gia, thiếp chỉ muốn được tự do một chút."
"Sự hiện diện của ngài... quá mức nặng nề.”
Bàn tay Thừa Dực bỗng chốc siết c.h.ặ.t. Vết sẹo chữ “Dực” trên cổ tay nàng hằn lên vì lực đạo của hắn.
“Tự do?"
"Ở bên cạnh ta nàng thấy không tự do sao? Nàng muốn đi đâu?"
"Về lại cái nơi gọi là nhà mà người ta sẵn sàng ném nàng vào miệng cọp?"
"Hay nàng muốn tìm đến một nam nhân khác?”
Hắn bất ngờ bế ngang nàng lên, đặt nàng ngồi lên đùi mình.
Vùi đầu vào hõm cổ nàng mà hít hà mùi hương thảo mộc thanh khiết.
“Đừng bao giờ nhắc đến hai chữ đó trước mặt ta. Nàng nợ mạng ta mười năm trước, giờ phải trả lại bằng cả cuộc đời này”
Đêm hôm đó, Thừa Dực được triệu vào cung khẩn cấp vì có biến báo từ biên giới phía Bắc.
Trước khi đi, hắn không quên cài c.h.ặ.t then cửa tẩm điện và dặn dò ám vệ canh giữ nghiêm ngặt.
Đây chính là cơ hội duy nhất của Vãn Ninh.
Nàng lấy từ trong hốc bí mật dưới gối một thanh đoản đao nhỏ nạm đá quý.
Vật mà năm xưa vị cao nhân cứu mạng đã tặng nàng.
Với chút võ công phòng thân mèo cào và sự thông thuộc địa hình do những ngày bị “giam lỏng” đã tìm hiểu.
Vãn Ninh lén lút trèo qua cửa sổ phía sau, tránh khỏi tầm mắt của Tú Nhi.
Nàng chạy bán sống bán c.h.ế.t trong bóng tối của khu rừng trúc phía sau vương phủ.
Tiếng gió rít qua kẽ lá như tiếng cười nhạo sự ngây thơ của nàng.
Nàng chỉ muốn thoát khỏi kinh thành này.
Đi đến một nơi không ai biết mình là ai, không còn phải làm quân cờ hay vật sở hữu của bất kỳ kẻ nào.
Nhưng, khi nàng vừa chạm tay vào cánh cửa nhỏ dẫn ra quan đạo.
Một bóng đen cao lớn đã đứng đợi sẵn ở đó.
Dưới ánh trăng mờ ảo, Tiêu Thừa Dực đứng đó như một vị thần c h e t.
Hắn vẫn mặc bộ trường bào hắc sắc thêu chỉ vàng.
Trên tay cầm thanh trường kiếm nhuốm m á u, có lẽ hắn đã g i e c sạch những kẻ dám lơ là để nàng chạy trốn.
“Yên Yên, nàng định đi đâu?”
Thanh âm của hắn dịu dàng đến cực hạn, nhưng lại khiến Vãn Ninh cảm thấy như có ngàn mũi kim châm vào da thịt.
Nàng run rẩy lùi lại, đoản đao trong tay rơi xuống đất.
“Vương gia... thiếp...”
Thừa Dực tiến lại gần, từng bước chân của hắn nặng nề dẫm nát hy vọng cuối cùng của nàng.
Hắn nắm lấy cổ áo nàng, kéo sát vào l.ồ.ng n.g.ự.c lạnh lẽo của mình.
Ánh mắt hắn giờ đây không còn sự dung túng, mà là một ngọn lửa cuồng nộ và chiếm hữu đã hoàn toàn mất kiểm soát.
“Ta đã cho nàng tất cả, vậy mà nàng vẫn muốn rời bỏ ta sao?”
Hắn cười điên cuồng, bàn tay lạnh ngắt bóp c.h.ặ.t lấy cằm nàng, ép nàng nhìn vào đôi mắt đỏ vẩn tơ m.á.u của mình.
“Nàng thực sự tưởng rằng có thể chạy thoát khỏi lòng bàn tay ta?'
"Nàng có biết, chỉ cần nàng bước ra khỏi cửa phủ này một bước."
"Ta có thể khiến cả kinh thành này chôn cùng nàng không?”
Thừa Dực bế thốc nàng quay trở lại vương phủ.
Lần này, hắn không đưa nàng về tẩm điện cũ.
Mà đưa nàng thẳng vào mật thất sâu nhất trong thư phòng, nơi treo hàng ngàn bức họa của nàng.
Cạch.
Một tiếng kim loại va chạm khô khốc vang lên.
Vãn Ninh bàng hoàng nhìn xuống cổ chân mình.
Sợi xích vàng nhạt, thứ vốn dĩ chỉ dài vài thước để nàng đi lại trong viện.
Giờ đây đã bị Thừa Dực dùng chìa khóa khóa c.h.ặ.t vào cột trụ bằng đá vững chãi nhất trong mật thất
“Ta đã định sẽ để nàng được thoải mái một chút, nhưng là nàng không ngoan.”
Thừa Dực quỳ một chân xuống.
Hắn nâng bàn chân nhỏ bé của nàng lên, đặt một nụ hôn thành kính nhưng đầy sự bệnh hoạn lên mắt cá chân bị trói buộc.
“Từ giờ trở đi, nàng sẽ ở lại đây, cùng với những bức họa này."
"Nàng chỉ có thể nhìn thấy ta, chỉ có thể nghe thấy giọng nói của ta.”
Hắn đứng dậy, đôi môi mỏng lướt qua tai nàng, thì thầm như một lời nguyền rủa:
“Yên Yên, đừng hận ta. Là do nàng ép ta phải làm vậy."
"Nàng bị ta làm bẩn rồi, cả đời này không ai thèm nhận nàng nữa đâu, chỉ có ta mới chứa chấp nàng thôi”
Cánh cửa đá nặng nề khép lại, cắt đứt chút ánh sáng cuối cùng.
Trong bóng tối của mật thất, tiếng xích vàng vang lên lanh lảnh hòa cùng tiếng chuông bạc bên hông Vãn Ninh, tạo nên một bản nhạc tang thương của sự giam cầm vĩnh viễn.
Ngoài kia, mây đen kéo đến che khuất vầng trăng, báo hiệu một cơn bão lòng còn dữ dội hơn sắp ập tới.
