Vương Phi Đừng Mong Trốn - 6
Cập nhật lúc: 26/06/2026 09:03
Bóng tối trong mật thất đặc quánh, chỉ có ánh sáng le lói từ những khe đá tỏa ra hơi lạnh thấu xương. Thẩm Vãn Ninh ngồi co quắp dưới chân một cột đá lớn, sợi xích vàng nơi cổ chân khẽ vang lên tiếng lăng lăng hòa cùng tiếng chuông bạc mỗi khi nàng cử động. Nàng đã ở đây bao lâu? Một ngày, hai ngày, hay lâu hơn nữa? Trong không gian tĩnh mịch này, thời gian dường như đã ngừng trôi.
Nàng đưa tay chạm vào bức họa gần nhất. Dưới ánh nến lờ mờ mà Tiêu Thừa Dực để lại, nàng thấy chính mình năm mười hai tuổi, đang ngồi khóc thầm bên bờ suối sau khi bị Thẩm Ngưng đẩy xuống nước. Từng nét vẽ tỉ mỉ đến đáng sợ, như thể người vẽ đã đặt hết linh hồn vào đó. Nàng nhìn sang bức khác, là nàng năm mười lăm tuổi, đang lén lút đưa bánh cho một kẻ ăn mày bên đường. Mọi khoảnh khắc vui buồn, tủi nhục hay kiên cường của nàng trong mười năm qua, đều được lưu giữ tại nơi này.
Vãn Ninh cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Hắn không phải chỉ tình cờ cưới nàng. Hắn đã ở đó, trong bóng tối, dõi theo nàng lớn lên từng ngày. Hắn biết nàng thích ăn gì, ghét mùi gì, thậm chí biết cả những vết thương lòng mà nàng luôn giấu kín.
Cạch.
Cánh cửa đá nặng nề chậm rãi mở ra. Tiêu Thừa Dực bước vào, trên người vẫn là bộ hắc y thêu chỉ vàng uy nghiêm, nhưng khuôn mặt hắn lại mang vẻ mệt mỏi và tái nhợt bất thường. Hắn đi tới, quỳ một chân xuống trước mặt nàng, đôi bàn tay thon dài gầy guộc nâng bàn chân nhỏ bé đang bị trói buộc của nàng lên.
“Yên Yên, nàng đã nhìn thấy hết rồi đúng không?” Giọng hắn khàn khàn, mang theo sự cầu khẩn nhuốm màu điên cuồng.
Vãn Ninh nhìn hắn, nước mắt trào ra: “Vương gia, vì sao? Vì sao ngài lại làm vậy? Ngài hận Thẩm gia, muốn trả thù Thẩm Ngưng, vì sao lại giam cầm thiếp? Thiếp chỉ là một thế thân tội nghiệp trong mắt ngài thôi sao?”
Thừa Dực khẽ cười, nụ cười của hắn trong bóng tối vừa thê lương vừa tàn nhẫn. Hắn mạnh bạo kéo nàng vào lòng, siết c.h.ặ.t như muốn dung nhập nàng vào xương m.á.u mình.
“Thế thân? Yên Yên, nàng nghĩ ta điên đến mức nhận nhầm người cứu mạng mình sao?”. Hắn vùi mặt vào hõm cổ nàng, hơi thở nóng rực phả vào làn da lạnh lẽo. “Mười năm trước, dưới khe núi đó, cô nương đã nhường chiếc áo bông duy nhất cho ta, dùng tiếng chuông bạc này để gọi tỉnh thần trí ta... người đó chỉ có thể là nàng.”
Hắn buông nàng ra, đứng dậy đi tới một ngăn kéo bí mật dưới bàn đá, lấy ra một chiếc hộp ngọc trắng cũ kỹ. Bên trong không phải bảo vật trấn quốc, mà là một đôi trâm bạc mòn vẹt và một cuộn lụa đã ố vàng
“Đôi trâm này, là vật nàng đ.á.n.h mất đêm đó. Ta đã giữ nó mười năm, mỗi khi muốn bỏ cuộc, ta lại nhìn nó để nhắc nhở mình phải sống tiếp, phải trở nên mạnh mẽ để có thể đường đường chính chính tìm nàng.”
Thừa Dực từ từ vén tay áo lên, để lộ những vết sẹo chằng chịt ngang dọc, dấu tích của những lần chịu phạt thay kẻ khác trong quá khứ tăm tối của hắn.
“Ta đã bò đến cổng Thẩm phủ để tìm nàng, nhưng Thẩm Ngưng đã sai người đ.á.n.h đuổi ta. Chính mắt ta thấy nàng lén lút mang t.h.u.ố.c đến cho ta giữa đêm tuyết, chính tay nàng đã bôi t.h.u.ố.c lên những vết thương này...”
Vãn Ninh sững sờ. Vết sẹo hình chữ “Dực” trên cổ tay nàng... nàng nhớ lại đêm đó, khi nàng đang bôi t.h.u.ố.c cho thiếu niên ấy, vì quá run rẩy và lạnh giá, nàng đã vô tình làm rơi mảnh gốm vỡ, khắc lên tay mình một vết thương sâu. Nàng chưa bao giờ biết nó có hình chữ “Dực”, chỉ nghĩ đó là một vết sẹo xấu xí
“Nàng không phải thế thân. Thẩm Ngưng mới là kẻ muốn mạo danh nàng.” Thừa Dực nắm lấy cổ tay nàng, hôn lên vết sẹo ấy bằng một sự thành kính đến bệnh hoạn. “Ta ép nàng gả thay, vì ta biết nếu cưới nàng với danh nghĩa thứ nữ, Thẩm gia sẽ không bao giờ để nàng yên ổn. Ta muốn nàng danh chính ngôn thuận trở thành Nhiếp chính vương phi, muốn dùng quyền lực của mình để san bằng mọi đau khổ mà nàng đã phải chịu đựng.”
“Nhưng vì sao ngài lại xích thiếp?” Vãn Ninh nghẹn ngào, tiếng xích vàng vang lên như một lời cáo buộc.
Ánh mắt Thừa Dực đột ngột trở nên âm u, ngọn lửa chiếm hữu bùng lên dữ dội. “Vì nàng muốn bỏ trốn! Nàng muốn rời xa ta để tìm đến sự tự do mà ta không thể cho nàng!
Yên Yên, ta đã chờ nàng mười năm trong vũng bùn m.á.u thịt, ta đã g i e c sạch những kẻ cản đường để leo lên vị trí này, chỉ để có thể giấu nàng vào trong túi áo mình. Nàng là ánh sáng duy nhất của ta, nếu mất nàng, ta sẽ thực sự điên mất.”
Hắn quỳ sụp xuống, ôm c.h.ặ.t lấy chân nàng, giọng nói run rẩy như một đứa trẻ bị bỏ rơi: “Đừng đi... nàng muốn gì ta cũng cho, mạng này ta cũng trao cho nàng, chỉ xin nàng đừng rời bỏ ta. Nàng không thích xích này sao? Ta sẽ nới rộng nó ra, ta sẽ xây một khu vườn rộng lớn cho nàng, nhưng xin nàng... hãy ở lại trong tầm mắt của ta.”
Vãn Ninh nhìn nam nhân quyền khuynh thiên hạ đang run rẩy dưới chân mình, trái tim nàng vốn dĩ đầy hận thù và sợ hãi nay lại tan chảy thành một vũng nước mềm yếu. Nàng nhận ra, tình yêu của Tiêu Thừa Dực không phải là sự tàn ác, mà là một loại bệnh trạng nảy sinh từ sự cô độc và tổn thương quá lớn. Hắn yêu nàng đến mức đ.á.n.h m ấ t cả lý trí, biến sự bảo hộ thành giam cầm vì sợ hãi sự mất mát
Nàng đưa tay, nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc rối của hắn: “Thừa Dực... thiếp không đi nữa.”
Thừa Dực ngẩng đầu, đôi mắt đỏ vẩn tơ m.á.u nhìn nàng không dám tin. Hắn đột ngột hôn lên môi nàng, một nụ hôn mang theo vị đắng của nước mắt và sự chiếm đoạt điên cuồng.
“Hứa với ta, nếu nàng lừa ta thêm một lần nữa, ta sẽ thực sự khiến cả thiên hạ này chôn cùng tình yêu của chúng ta.”
Ngoài kia, sóng gió triều đình vẫn đang cuộn trào. Hoàng đế đã bắt đầu dàn trận để tước bỏ binh quyền của Thừa Dực, dùng tính mạng của Vãn Ninh làm con bài cuối cùng. Một trận chiến sinh t.ử sắp bắt đầu, nơi Thừa Dực sẽ phải lựa chọn giữa vương quyền và người con gái hắn đã yêu điên cuồng suốt mười năm qua.
