Xông Vào Cửa Ngõ Âm Dương (tuyển Tập Truyện Huyền Nghi - Linh Dị) - Chương 312
Cập nhật lúc: 30/04/2026 04:06
Khấu Tuyên Linh viết: “Nhiên” (đúng vậy).
Cha của Khấu Tuyên Linh nhíu mày, trong lòng đầy khó hiểu: “Cái ‘36 quan sát cục’ ấy cần phải xây dựng tới ba mươi lăm ngôi mồ phụ, để chôn ba mươi lăm cỗ ‘tọa quan’ (quan tài chôn người sống). Nếu như dùng ngôi mộ cổ trên núi Thiết Vi để bày lại cái cục này ở dưới chân núi Bút Giá, thì cũng phải xây dựng lại toàn bộ những ngôi mồ ấy. Việc đó cần đến một công trình vô cùng to lớn, căn bản rất khó mà thực hiện được.”
Khấu Tuyên Linh ngừng lại một lát, rồi viết lên một tờ giấy mới: “Địa ngục phẩm” (cõi địa ngục, phẩm loại).
Lại một lần nữa xuất hiện một từ mà cha của Khấu Tuyên Linh chẳng hiểu nghĩa. Ông bèn hỏi tiếp: “Vậy kẻ muốn bày lại cái ‘36 quan sát cục’ ấy là ai?”
Cây b.út lông chấm chu sa lơ lửng trên không trung một lát. Ba cây nhang trên lư hương đã cháy gần hết, tro tàn rơi xuống vào đúng khoảnh khắc ấy, thì toàn thân Khấu Tuyên Linh liền mềm nhũn ra ngay.
Cha của Khấu Tuyên Linh vốn định chạy lại đỡ lấy con trai, nào ngờ một bóng người lao tới còn nhanh hơn cả ông, chạy đến ôm c.h.ặ.t lấy Khấu Tuyên Linh. Nhìn kỹ ra, người ấy chính là Lục Tu Chi.
Mắt Lục Tu Chi chẳng rời khỏi gương mặt yếu ớt đang nhợt nhạt của Khấu Tuyên Linh.
Trần Dương thấy thế bèn rót một ly nước đường rồi đưa cho y: “ Cho lão Khấu uống chút nước đường này để bổ lại sức lực.”
Lục Tu Chi nhận lấy ly nước đường, rồi tự tay đỡ Khấu Tuyên Linh uống sạch, từng cử chỉ, từng động tác đều hết sức dịu dàng.
Cha của Khấu Tuyên Linh thấy cảnh ấy, chỉ cảm thấy vô cùng kỳ quái.
Ông liền kéo ống tay áo của người anh cả nhà mình sang một bên, hỏi thầm: “Anh xem thằng bé Tuyên Linh với người bạn ấy của nó, có phải có chút không bình thường hay không?”
Anh cả của cha Khấu (Khấu đại bá) là một trong những vị thiên sư Tam Động Ngũ Lôi của nhà họ Khấu.
Ông ta có thiên phú rất cao, nhưng lại vô cùng thiếu kiên nhẫn trong việc xử lý những chuyện đời thường.
Về đạo lý đối nhân xử thế, ông chẳng hiểu mấy, đặc biệt là trong khoản xem xét người khác.
Có thể nói trong lòng ông trống rỗng như mặt bằng, nhưng lại soi sáng như ánh nhật nguyệt; mắt ông thấy đâu cũng chỉ toàn những mối quan hệ tốt đẹp và trong sáng mà thôi.
Lúc này, ông nheo cặp mắt già nua nhìn đứa cháu trai và người bạn của nó, rồi xụ mặt xuống mà khen ngợi: “Tình thâm hữu vu, xử cối chi giao” (tình nghĩa sâu đậm, kết bạn chẳng phân biệt sang hèn, đối xử với nhau thật lòng).
Nói ngắn gọn, đó là tình cảm anh em sâu đậm.
Mặt của cha Khấu hiện lên vẻ như thể vừa trông thấy một thứ gớm ghiếc nào đó: “Anh nếu chẳng biết dùng thành ngữ thì đừng có dùng bừa.”
Sở dĩ ông nói thế là vì người anh cả của ông có một đặc điểm lộ rõ, ấy là cứ rõ ràng chẳng biết dùng thành ngữ, thế mà lúc nào cũng thích đem chúng ra vận dụng trong những trường hợp không hợp.
Ví như “xử cối chi giao” là để nói về việc kết bạn chẳng phân biệt sang giàu hay nghèo hèn, thì lúc này làm sao có thể dùng để nói về Khấu Tuyên Linh và Lục Tu Chi được?
Khấu đại bá hừ nhẹ một tiếng: “Hạng người phàm tục.”
Cha của Khấu Tuyên Linh: “…… Kệ anh.”
Hai anh em cãi cọ với nhau thế nào thì Trần Dương cũng nghe thấy hết cả.
Nét mặt hắn hiện lên vẻ kỳ quặc. “Xử cối chi giao” cơ à? “Xử” với “cối”…… Trời ạ, sao mình lại có thể nghĩ tới chỗ bẩn thỉu như vậy được?
Đó là một thành ngữ đoan chính vô tội mà!
Hãy nhanh ch.óng buông tha nó ra!
Trần Dương bèn lấy tay che mắt lại, trong lòng lay động mình hãy nhanh tỉnh ra, đừng có bị lão Độ làm hư hỏng mất. Rõ ràng đây chỉ là một thành ngữ rất bình thường, dùng để hình dung việc kết bạn chẳng phân biệt giàu nghèo, hèn sang, một thành ngữ chân thành biết bao!
Sao mình có thể nghĩ đến chỗ “ấy” được?
Chẳng qua chỉ là hai chữ “xử” và “cối” rất bình thường thôi mà, chẳng qua chỉ là yêu cầu bỏ cái “xử” (cái cối giã gạo) vào trong “cối” rồi giã lên thôi mà…
… Cảm giác vẫn cứ rất là bẩn.
Trần Dương hít mấy hơi thật sâu, cố ném cái thành ngữ ấy ra khỏi đầu. Hắn cảm thấy cái con người thuần khiết của mình đã c.h.ế.t mất rồi, còn kẻ ở lại đây này là một Yêu Vương nhơ bẩn đã bị lão Độ dạy hư.
Trần Dương thở dài một hơi, ngước mắt lên thì thấy Khấu Tuyên Linh vừa tỉnh dậy đang uống ly nước đường ấy từ tay Lục Tu Chi. Hắn không nhịn được mà ho khan mấy tiếng.
Khấu Tuyên Linh lấy làm lạ, hỏi: “Trần Tiểu Dương, anh làm sao thế?”
Trần Dương vừa ho vừa đáp: “Chẳng sao cả. Họ họ, tôi chỉ thấy hai anh thật là… tình thâm hữu vu, xử cối chi giao——” Nụ cười của hắn liền cứng đờ ngay trên mặt.
Khấu đại bá nhìn Trần Dương với cặp mắt càng thêm hài lòng, ông cảm thấy Trần Dương đúng là một người trẻ đáng để trọng dụng.
Còn Khấu Tuyên Linh và Lục Tu Chi thì lại nhíu mày đầy nghi hoặc: “Dùng ‘xử cối chi giao’ để hình dung thì chẳng đúng chút nào.”
Khấu đại bá liền sầm mặt xuống, lấy làm chẳng vui mà nhìn thẳng vào đứa cháu trai thứ năm.
Lục Tu Chi chẳng nói gì, nhưng y lại cảm thấy biểu hiện trên mặt Trần Dương có phần không ổn.
Chỉ có điều, y là một lão nhân gia sống độc thân nhiều năm, trước mắt chẳng ô uế đến thế, nên chẳng thể thấm được cái cảnh giới ô uế của Trần Dương. Bởi thế, y chẳng nghĩ ngợi gì thêm quá sâu.
Chuyện “xử cối chi giao” rất nhanh được gác sang một bên.
Trần Dương lấy ra hai tờ giấy lúc nãy khi tổ tiên nhà Khấu nhập vào người Khấu Tuyên Linh đã viết chữ.
Một tờ trên đó viết: “Chu vu, trớ Tấn”.
Một tờ khác thì viết: “Địa ngục phẩm”.
