Xuyên Nhầm Giường Tướng Quân - Chương 3
Cập nhật lúc: 03/08/2026 09:00
Lần thì nàng nhảy chân sáo giữa sân, miệng đếm:
"Ba bước crush, năm bước cưới!"
Hắn đi ngang qua, bước chân khựng lại nửa nhịp, rồi tiếp tục như chưa từng để tâm, nhưng tay trái giấu sau lưng đã siết nhẹ lại.
Lần khác, nàng trèo lên tường rào để ngắm trăng cho thơ mộng, ngờ đâu trượt chân rơi xuống, đúng lúc Trác tướng quân đi ngang bị nàng đè trúng.
Hắn không nói lời nào, chỉ bế nàng lên bằng một tay, đặt xuống đất như bế một bao cỏ, nhưng tai lại đỏ bừng.
Chiều hôm ấy, trong lúc quét sân, T.ử Vu vì mải hát mà trượt chân vấp vào bậc đá, suýt ngã nhào xuống ao sen.
Nếu không có cánh tay rắn chắc kéo giật lại, cả người nàng đã lao vào l.ồ.ng n.g.ự.c vững chãi.
Mùi gỗ trầm thoang thoảng trên áo hắn khiến tim nàng lỗi một nhịp.
Nàng sững người, hơi thở như mắc nghẹn trong cổ họng.
Một giây sau, nàng ngẩng đầu lên và bắt gặp ánh mắt hắn đang nhìn mình sâu thẳm, trầm ấm và vô cùng gần.
Ánh mắt ấy không lạnh lẽo như thường ngày mà mang theo một tia bối rối.
"Ngươi lúc nào cũng bất cẩn như vậy sao?" Hắn nghiêng đầu, giọng trầm thấp pha chút trách mắng.
T.ử Vu đỏ mặt: "Tại... tại đất trơn, mà cơ n.g.ự.c của ngài thật sự rất tốt đó."
Trác Lan Giang cứng đờ người trong thoáng chốc.
Đây là lần đầu tiên có người nhìn hắn mà nói về cơ bắp như thể đang đ.á.n.h giá một món đồ thời trang.
Trên chiến trường, người ta gọi hắn là Thần Phong, là Sát Diện Tướng Quân, nhưng giờ đây, hắn bị một cô nương lạ lùng nhận xét với đôi mắt sáng rỡ và vẻ mặt sùng bái như gặp thần tượng.
Hắn buông tay nàng ra, quay người thật nhanh.
Đúng lúc đó, Thực Nhi từ xa chạy đến, bắt gặp cả cảnh ôm ấp.
Ánh mắt nàng ta mở to, môi run run như sắp hét.
"Không, không như ngươi nghĩ đâu!"
T.ử Vu kêu lên, vội buông tay khỏi n.g.ự.c hắn.
"Ta không nghĩ gì cả..." Thực Nhi thì thào rồi chạy mất dạng như bị ma đuổi.
T.ử Vu quay sang nhìn Trác Lan Giang, ngượng ngùng nói:
"Ngươi... vẫn đang quay lưng kìa."
Bả vai hắn khẽ động, dường như vừa hít vào một hơi thật sâu.
Gió từ ao sen lướt qua, mang theo hương thơm nhè nhẹ của hoa s.ú.n.g. Nàng đứng đó, má đỏ hây hây, trong lòng không biết là ngượng hay có chút vui mừng.
Nàng cũng không ngờ, trong khoảnh khắc đó, trái tim của vị đại tướng quân lạnh lùng đã lỡ đi một nhịp.
Buổi tối, trong thư phòng, Trác Lan Giang ngồi trước đống công văn chất cao, nhưng mắt hắn lại cứ nhìn ra khung cửa sổ bên ngoài, nơi ánh trăng lặng lẽ đổ bóng lên mái ngói viện phụ.
Hắn chưa bao giờ là người dễ sao động, nhưng hình ảnh nữ nhân nhỏ bé nói năng lạ đời, đôi mắt long lanh và tiếng gọi "crush ơi" cứ vần vơ trong đầu không dứt.
"Cơ n.g.ự.c rất tốt..."
Hắn lẩm bẩm nhắc lại.
Tên thị vệ đứng hầu bên cạnh không hiểu gì, chỉ cúi đầu im thin thít, trong lòng âm thầm lo lắng: Tướng quân nhà mình... có phải bị trúng độc gì rồi không?
Ngày hôm sau, trong lúc tập trận cùng đội binh, Trác Lan Giang — người nổi danh với kiếm pháp chuẩn xác như thiêu đốt — vì một thoáng phân tâm đã c.h.é.m gãy cán giáo.
Cả thao trường như lặng đi, chỉ nghe tiếng v.ũ k.h.í rơi lạch cạch dưới chân binh sĩ. Không ai dám hỏi, không ai dám nhìn lâu.
Nhưng từ đó, trong phủ lưu truyền câu chuyện về vị tướng quân lần đầu tiên biết đỏ tai.
Có người thề rằng đã thấy hắn lén cười khi bắt gặp ai đó đang nói chuyện với gà.
Có người bảo hắn đứng lặng trước cánh cửa viện phụ suốt một khắc. Có tin đồn nói rằng hắn từng hỏi Diêu Lâm:
"Một nữ nhân mà thường xuyên nói mấy lời không ai hiểu, là vì bị thương não hay thật sự sinh ra đã khác?" nhưng không ai dám khẳng định chắc chắn, vì bản thân tướng quân vẫn lạnh lùng như trước, chỉ có đôi tai là hay đỏ hơn một chút.
Từ sau lần va chạm n.g.ự.c định mệnh ấy, bầu không khí quanh viện phụ bỗng trở nên khó diễn tả.
Mọi thứ như vẫn thế nhưng lại chẳng còn giống như trước.
Không ai nói ra, nhưng tất cả đều cảm nhận được sự thay đổi lặng lẽ mà kỳ lạ đó, giống như một mùi hương thoảng qua giữa trưa hè, nhẹ nhàng mà lưu luyến không thôi.
Mỗi buổi sáng khi T.ử Vu tỉnh dậy, nàng lại bắt đầu ngày mới bằng cách ngồi trên bậc thềm đá, tay cầm chiếc quạt lụa nhỏ, ánh mắt lơ đãng nhìn ra trời cao.
Nàng chẳng cần làm gì nhiều, chỉ một nụ cười cũng đủ khiến cả viện phụ như bừng sáng.
Các nha hoàn trong viện bắt đầu học theo cách nàng tết tóc, bắt chước nàng buộc dải duy băng màu lạ lên cổ tay.
Và mặc dù không ai thừa nhận, nhưng ai cũng cảm thấy ngày hôm đó dễ chịu hơn một chút.
T.ử Vu vẫn là nàng — hát những khúc ca lạ tai, buộc tóc kiểu idol debut, phơi gối dưới nắng để diệt vi-khuẩn bằng tia UV, và mơ mộng trò chuyện cùng mèo hoang dưới gốc bạch quả.
Có lần nàng còn lập bàn thờ nhỏ thắp hương cho con gián c.h.ế.t vì bị mình đập
Khi được hỏi, nàng chỉ mỉm cười và bảo: "Dù là kiếp gì thì cũng có linh hồn. Ta chỉ tiễn nó đi nhẹ nhàng một chút thôi."
Nàng làm thơ bằng cách ghép chữ trên gạch, đan dây thành vòng đeo cổ cho gà, bay phấp phới giữa sân và bảo đó là bí quyết trị mất ngủ thời hiện đại.
Cứ như vậy, viện phụ vốn tẻ nhạt bỗng biến thành một vườn xuân kỳ thú, ai đi qua cũng phải ngoái lại nhìn.
Thế nhưng, ánh mắt nàng dường như sáng hơn và trái tim cũng đập nhanh hơn mỗi khi nghe tiếng bước chân quen thuộc vang lên ngoài sân.
Một nhịp bước chậm rãi, dứt khoát, vang vọng đều đều trên lối đá như thể chỉ cần nghe thấy thôi, nàng đã biết ai đang đến gần.
Trác Lan Giang vẫn lạnh lùng, gương mặt bất biến, lời nói tiết kiệm như vàng, nhưng số lần tiện đường ghé ngang viện phụ ngày một nhiều.
Hắn từng là người không mảy may quan tâm đến chuyện nữ nhi trong phủ, nay lại đích thân chỉ đạo cho người đổi loại trà cho viện phụ thành loại nàng từng vô tình nhắc đến.
Người hầu lâu năm trong phủ cảm nhận rõ điều ấy, dù không ai dám nói thành lời.
Hắn chưa từng dừng chân lâu ở bất kỳ nơi nào, vậy mà giờ đây, hắn thường đứng lại bên hành lang, ánh mắt lặng lẽ hướng về cánh cửa nhỏ luôn hé mở, nơi có dáng người mặc y phục nhạt màu, vừa ngồi thêu hoa vừa lẩm nhẩm ca từ khó hiểu.
Thực Nhi suýt phát điên:
"Cô nương, hôm nay người lén để thư tình trong hộp cơm trưa của tướng quân thật à?"
T.ử Vu chống cằm, mắt long lanh: "Ta đâu có lén, ta để công khai luôn mà."
"Ngươi muốn c.h.ế.t sớm thì cứ báo trước một tiếng để ta chuẩn bị khăn tang!"
T.ử Vu chỉ mỉm cười.
Tướng quân nhà mình là người biết thưởng thức văn chương mà, dù không hồi âm thì ít nhất cũng sẽ đọc.
Nói rồi nàng quay sang mèo hoang bên cạnh khẽ thì thầm: "Có phải không, Mao Mao?"
Con mèo meo một tiếng như đồng tình. Nàng còn đặt tên cho từng viên đá ngoài hành lang, nói chuyện với cây đào như người bạn cũ, mỗi ngày đều lầm rầm ghi chép bảng nhiệm vụ để hoàn thành trước khi hoàng hôn buông xuống.
Tối hôm đó, khi các nha hoàn đã yên giấc, T.ử Vu lén trèo tường ra vườn sau.
Nàng rải cánh hoa hồng thành hình trái tim giữa sân, treo l.ồ.ng đèn giấy hình hồ điệp và ngồi bệt xuống, vừa gảy đàn vừa ngân nga: "Ngươi trên trời, ta dưới đất, cách trùng trùng vẫn muốn gặp nhau..."
Từng lời ca như có hồn thấm vào đêm tĩnh mịch, ánh sáng vàng nhạt hắt lên làn tóc nàng, hương hoa dìu dịu lan khắp không gian.
Trong ánh trăng sáng và gió nhẹ, cả khu vườn trở nên mộng ảo như một giấc mơ chưa từng tỉnh.
Tiếng đàn như trôi lẫn vào sương khuya, kéo theo tiếng lòng ai đó vẫn giấu kín trong lớp băng lạnh.
Không biết từ lúc nào, Trác Lan Giang đã đứng dưới bóng cây.
Hắn nhìn nàng rất lâu, tay chắp sau lưng, ánh mắt lặng như mặt hồ nhưng ngầm cuộn sóng.
Một bóng dáng nhỏ bé giữa rừng hoa và ánh trăng lại khiến trái tim hắn khẽ chệch đi một nhịp.
Một lúc sau, hắn lên tiếng: "Ngươi thật to gan, lại dám ra vườn sau ban đêm một mình."
T.ử Vu ngẩng đầu, dưới ánh đèn l.ồ.ng, đôi mắt nàng lấp lánh như sao:
"Ban đêm mới có sao chứ! Ta muốn ngắm sao... ngắm luôn cả tướng quân nếu gặp may."
Một câu bâng quơ nửa thật nửa đùa lại khiến trái tim vốn kiên định của tướng quân khựng lại.
