Xuyên Thành Bà Lão Cực Phẩm, Người Ta Chạy Nạn Còn Tôi Khai Hoang - Chương 158: Thôn Trưởng Giang Thị

Cập nhật lúc: 05/02/2026 10:01

Mười ngày sau khi về huyện nha, Trương quân đầu trở lại với một đội ngũ năm mươi người, lặng lẽ đóng quân vào lều quân y. Họ có nhiệm vụ tuần tra thường nhật trên bảy trăm dặm quan đạo. Luân phiên đi lại trên đường như vậy, thực tế thời gian họ đóng lại làng Từ Gia không nhiều.

Việc đầu tiên Trương tuần kiểm làm khi trở về là giúp làng Từ Gia chọn ra một người đứng đầu, bởi những việc ông ta sắp triển khai cần có người hỗ trợ đắc lực. Thế là, dưới tiếng chiêng hối hả, các hộ gia đình vốn đang định ra đồng phải tụ họp lại tại khoảng sân trống.

So với những con số trên giấy tờ và những bóng người thưa thớt thường ngày, đây là lần đầu tiên Giang Chi đứng trong đám đông, chính thức đối diện với toàn thể dân làng. Nói là bầu thôn trưởng thì hơi quá, chi bằng nói là chọn "tổ trưởng dân phố" hay "đội trưởng sản xuất" thì đúng hơn.

Trước đó cô đã xem qua sổ hộ tịch, làng Từ Gia hiện tại tính cả già trẻ lớn bé tổng cộng chỉ có một trăm mười lăm nhân khẩu, chia làm hai mươi hộ, bằng một nửa so với trước đây. Vốn tưởng dân làng sẽ lần lượt trở về, nhưng nay đã tháng Ba mà cũng chỉ mới có thêm hai hộ. Xem ra những người khác đã tìm được nơi tốt hơn để an thân lập nghiệp.

Lúc này nhìn qua, nam giới trai tráng cũng chỉ được tầm ba bốn mươi người, còn lại đều là già yếu, phụ nữ và trẻ con. Quy mô này chẳng bằng nổi một đơn vị nhà ở hiện đại, nhưng chút quyền lực cỏn con ấy vào thời điểm mấu chốt lại có thể bóp nghẹt cổ người ta.

Trương quân đầu đứng dưới mái lều quân y, dõng dạc nói với mọi người: "Thôn trưởng cũ của làng Từ Gia đã bị Chương huyện lệnh bãi miễn, nay phải chọn người mới. Trách nhiệm của thôn trưởng rất nặng nề, phải tuyệt đối trung thành với quan phủ, sau này không chỉ hỗ trợ huyện nha thu thuế, nộp tô mà còn phải đăng ký lao dịch."

Gương mặt ai nấy đều trở nên phức tạp. Đây chẳng phải là việc béo bở gì, làm không khéo là bị người ta chỉ trỏ c.h.ử.i rủa sau lưng như chơi. Ánh mắt của Từ Căn Hữu và Từ Căn Sinh không ngừng đảo quanh tìm kiếm, nhưng khi chạm phải Từ Nhị Thụy thì lại đồng loạt cúi đầu. Điền Quý cũng nhìn quanh, khẽ nhe răng cười rồi quay sang thì thầm gì đó với mấy hộ ngoại lai bên cạnh.

Phía trên, Trương quân đầu tiếp tục: "Bây giờ, các người muốn tự mình đề cử hay để tôi trực tiếp bổ nhiệm?"

Dứt lời, đám đông vừa rồi còn xì xào bàn tán bỗng im bặt như tờ, chẳng ai muốn làm chim đầu đàn vào lúc này.

Giang Chi cũng đứng trong đám đông, bên cạnh cô là ông nội Tiểu Mãn - người hiếm khi xuống núi. Ông nội Tiểu Mãn vuốt râu, điềm nhiên nói: "Mẹ Nhị Thụy này, việc này chắc chắn sẽ rơi vào nhà cô thôi!"

Giang Chi không biểu lộ cảm xúc gì, trong lòng đã sớm có dự tính. Sáng nay xuống núi cô chưa gặp Trương quân đầu, nhưng Nhị Thụy đã bị Lý Lão Thực gọi đi từ sớm. Để Nhị Thụy làm thôn trưởng cũng được, tuy chữ nghĩa của anh viết trông như bùa vẽ, cái to cái nhỏ như nắm đ.ấ.m, nhưng có người mẹ là cô đây đứng sau thu xếp, chắc cũng chẳng đến nỗi nào.

Trương quân đầu thấy phía dưới không ai lên tiếng, ông ta cũng chẳng muốn lãng phí thời gian, dù sao nhân sự cũng đã định sẵn từ trước. Thế là ông ta cất giọng: "Hôm nay các người không tự đề cử, vậy thì để tôi quyết định..."

Lời mới nói được một nửa, phía dưới đã có người lên tiếng: "Trương tuần kiểm, chúng tôi giờ thay thôn trưởng mới, ngộ nhỡ sau này bác Mậu Bình trở về thì tính sao?"

Giang Chi nhìn sang, lại là gã Từ Căn Sinh thích đóng vai "mười vạn câu hỏi vì sao". Cô phát hiện gã này đặc biệt hay hỏi. Tuy nhiên, câu hỏi hôm nay của gã lại rất trúng ý mọi người, ai nấy đều đồng loạt nhìn về phía Trương quân đầu.

Trương quân đầu chống nạnh, nhếch mép vẻ khó hiểu: "Về thì đi mà cày ruộng, chứ tính sao trăng gì nữa? Chẳng lẽ không làm thôn trưởng thì không biết cày ruộng à?"

Từ Căn Sinh vẫn không buông tha: "Lỡ bác Mậu Bình vẫn muốn làm lại thôn trưởng thì sao?"

Trương quân đầu nheo mắt, rõ ràng là đã mất kiên nhẫn: "Ai bảo chức thôn trưởng muốn làm lại là làm lại được? Các người coi lời tôi nói hôm nay là tiếng rắm chắc!"

Căn Sinh vẫn chưa thấy đủ: "Bác Mậu Bình là người họ Từ chúng tôi, bác ấy đã làm thôn trưởng mười năm rồi, nếu bác ấy cứ nhất quyết đòi lại vị trí đó thì sao?"

Giang Chi thầm rút lại lời nhận xét lúc nãy, gã Căn Sinh này không phải "bé hay hỏi" mà là một kẻ "thánh lỳ". Quả nhiên Trương quân đầu nổi trận lôi đình: "Từ bao giờ mà cái ghế thôn trưởng lại ngồi vững hơn cả ngai vàng của hoàng đế thế hả? Hay là để lão t.ử c.h.ặ.t đ.ầ.u ông ta đi rồi anh mới thôi hỏi?"

Đám binh lính mới này vốn đang muốn lật đổ cả hoàng đế, giờ lại lòi đâu ra một gã "thổ hoàng đế", vậy thì g.i.ế.c quách cho rảnh nợ. Thực ra, nếu lão Từ Mậu Bình có ở đây, chắc chắn lão sẽ kêu oan: "Tôi không về, cũng chẳng thèm làm thôn trưởng đâu!"

Từ Căn Sinh lí nhí: "Tôi chỉ hỏi thế thôi, ông... ông làm gì mà nóng nảy vậy!"

Trương tuần kiểm sa sầm mặt mày, nhìn một lượt đám người phía dưới: "Các người còn ý kiến gì nữa không? Không nói là đến lượt tôi nói đấy!"

Đám đông im phăng phắc.

Trương quân đầu dõng dạc: "Làm thôn trưởng, trên phải ứng phó với nha môn, dưới phải giúp dân làng được ăn no mặc ấm, xóm giềng hòa thuận. Ai tự thấy gánh vác được thì bước ra đây, tôi nhắc lại lần cuối!"

Lần này, không chỉ không có ai trả lời mà tất cả mọi người còn đồng loạt lùi lại một bước. Chỉ riêng câu "ứng phó nha môn" đã khiến đám dân đen bủn rủn chân tay, cộng thêm cái vấn đề tày trời "giúp dân ăn no mặc ấm" thì đúng là không ai dám nhận.

Nếu là trước kia, người ta chỉ coi đó là lời nói suông. Nhà ai chẳng có cơm cháo, quần áo, chẳng qua là loãng hơn hay cũ hơn một chút mà thôi, ai lại đi bắt thôn trưởng phải chịu trách nhiệm. Nhưng bây giờ thì khác. "Ăn no mặc ấm" theo đúng nghĩa đen là giữa cái đói và cái rét, lỡ có kẻ nào dở hơi tìm đến tận nhà đòi ăn đòi mặc thì biết tính sao? Ai nấy đều đang phải húp cháo rau cầm hơi, lo thân mình chưa xong, lấy đâu ra tâm trí lo cho kẻ khác.

Trương quân đầu nhìn khoảng trống đột ngột xuất hiện trước mặt, trên mặt lộ rõ vẻ giễu cợt: "Các người cũng chỉ đến thế là cùng! Thôi được, tôi cũng không làm khó các người nữa, trực tiếp định đoạt luôn!"

Nói đoạn, ông ta trừng mắt nhìn quanh một vòng, rồi mới dõng dạc gọi một cái tên: "Giang thị nhà họ Từ, bước lên đây!"

"Ai cơ?"

"Giang thị là ai?"

Cả sân đều ngơ ngác. Ánh mắt của mấy hộ họ Từ dồn về phía đám người ngoại lai, thầm đoán xem trong đám đó có ai tên là "Giang Sĩ" (đồng âm với Giang thị) hay không? Trong khi đó, nhóm Điền Quý chỉ sững sờ trong chốc lát rồi đồng loạt nhìn về phía Giang Chi: Thôn trưởng là Giang tẩu t.ử!

Tiểu Mãn phấn khích gào lên: "Thím Giang! Thím Giang kìa!"

Vẻ vui mừng của Từ Nhị Thụy hiện rõ ra mặt: "Mẹ, Trương tuần kiểm gọi mẹ kìa!"

Vừa rồi, Trương tuần kiểm bảo Lý Lão Thực gọi anh qua, ngoài việc hỏi về vụ mùa trên núi năm ngoái, còn hỏi kỹ về việc hái t.h.u.ố.c. Ông ta biết năm ngoái nhà anh có lương thực, tuy ít nhưng đủ để hai gia đình sống sót. Cuối cùng ông ta mới nói, nhân tuyển thôn trưởng chính là mẹ anh, hỏi anh có đồng ý không. Bởi lẽ anh là con trai, nếu để mẹ mình là phận nữ nhi phải đứng ra gánh vác việc làng, e rằng sẽ bị người đời cười chê, đàm tiếu. Nếu anh không muốn, thì vị trí đó buộc anh phải nhận.

Nhị Thụy thừa hiểu mình chẳng có bản lĩnh gì, không làm nổi thôn trưởng. Hơn nữa, mẹ làm thôn trưởng thì anh là con trai thôn trưởng, chẳng mất đi đâu mà thiệt. Nghĩ lại hồi xưa, anh vốn luôn ngưỡng mộ đám Từ Đại Dũng có người cha làm thôn trưởng cơ mà.

Ở phía bên kia, Giang Chi cũng không khỏi sững sờ. Cô không ngờ Trương quân đầu lại để cô làm, mà trước đó còn chẳng thèm bàn bạc lấy một lời. Tuy lúc ở trên núi cô từng thoáng nghĩ đến việc tự mình đảm nhận chức vị này, nhưng đó cũng chỉ là một ý nghĩ xa vời thực tế. Đây đâu phải thời đại nam nữ bình đẳng. Cái cụm từ "mái già gáy sáng" vốn là để dành riêng cho những chuyện chướng tai gai mắt như thế này.

Quả nhiên, Giang Chi còn chưa kịp bước ra khỏi đám đông, đã có một giọng nói đầy phẫn nộ vang lên: "Để một người đàn bà làm thôn trưởng, ngồi lên đầu lên cổ đàn ông, thế này thì còn ra thể thống gì nữa?"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.