Xuyên Thành Bà Lão Cực Phẩm, Người Ta Chạy Nạn Còn Tôi Khai Hoang - Chương 183: Chế Nhang Muỗi

Cập nhật lúc: 10/02/2026 12:11

Bởi vì Bồ công anh và Cây vảy ốc hầu như ai cũng biết mặt, lại mọc đầy núi rừng nên thông thường các tiệm t.h.u.ố.c sẽ không thu mua số lượng lớn. Mà dù có thu, giá cả cũng bị ép xuống cực thấp. Ở thời hiện đại, kinh doanh d.ư.ợ.c phẩm cần sự quản lý đặc biệt, thị trường biến động rất mạnh, có khi cả mùa hè phơi được mớ Cây vảy ốc bán được cả trăm tệ, nhưng cũng có lúc chẳng đáng một xu.

Việc hái Cây vảy ốc cũng rất dễ gây dị ứng, khiến mặt mũi sưng phù. Vì vậy khi hái t.h.u.ố.c không được để da tiếp xúc trực tiếp, những việc này Giang Chi đã sớm dạy Nhị Thụy và Tiểu Mãn cách phòng tránh, lúc này cũng không cần nhắc lại rườm rà.

Ngày hôm sau, hai anh em Nhị Thụy và Tiểu Mãn xuống núi thu xếp mọi việc, Giang Chi cũng bắt đầu bắt tay vào làm món đồ của riêng mình. Cô định làm nhang muỗi.

Sống trên núi tuy muỗi không quá nhiều, nhưng chỉ cần một con thôi, tiếng vo ve bên tai cũng đủ làm hỏng giấc nồng. Mùa hè năm ngoái cô chỉ biết đốt ngải cứu để hun muỗi, nhưng hun được nửa đêm thì nửa đêm về sáng lại hết tác dụng, cảm thấy rất phiền phức. Lần này quyết định làm nhang muỗi, cô cũng đã chuẩn bị từ lâu.

Than gỗ thanh cương loại tốt được nghiền thành bột mịn, sau đó là đến ngải nhung. Châm cứu trị liệu thì cần dùng lá ngải để qua ba năm, lấy tính hỏa nhu hòa thấu tận bên trong mà không làm tổn thương người. Còn làm nhang muỗi thì phải dùng lá ngải tươi phơi khô rồi giã thành nhung, vì trong lá có tinh dầu dễ bay hơi, hỏa lực mạnh, khói nhiều.

Tiếp đó là lá và vỏ cây long não phơi khô, nghiền thành bột mịn; tinh dầu long não có tác dụng đuổi côn trùng rất tốt. Ngoài ra, lá cây kinh giới rừng cũng có thể dùng để hun muỗi.

Giang Chi đem lá bạc hà, lá hoắc hương, hương nhu và dã cúc hoa đã phơi khô, tất cả nghiền thành bột rồi dùng rây, lưới lọc thật kỹ để lấy được lớp bột mịn nhất. Sau đó cô thêm bột vỏ cây du và tinh bột gỗ thanh cương làm chất kết dính, ngay cả nước dùng để nhào cũng là nước sắc từ lá ngải cứu.

Cô nhào trộn như nhào bột mì cho đến khi thành khối dẻo, sau đó cho vào một ống tre đã đục lỗ nhỏ ở một đầu mắt tre, ép mạnh cho bột chảy ra thành sợi, rồi cuộn lại thành hình vòng tròn đem phơi trong bóng râm. Khi những vòng nhang muỗi đen thui hiện ra trước mặt Xuân Phượng và Xảo Vân, cả hai đều tỏ ra vô cùng thích thú.

Xuân Phượng hỏi: "Thím, đốt cái vòng này lên là buổi tối không còn muỗi đốt nữa sao?"

"Đúng thế! Phòng cháu đến cái màn cũng chẳng có, nếu không nhờ Đại Trụ thức cả đêm đuổi muỗi cho thì mặt mũi Ni Ni chắc toàn nốt muỗi đốt sưng vù rồi!" Giang Chi cười trêu.

Xuân Phượng đỏ mặt, lời này vốn chính là cô tự nói ra. Ban ngày làm lụng mệt nhọc, tối đến cô đặt lưng là ngủ không biết trời đất gì. Để vợ được nghỉ ngơi thoải mái, Từ Đại Trụ thường để Ni Ni nằm sát bên mình để tiện tay quạt muỗi cho con.

Việc Giang Chi làm nhang muỗi Xảo Vân đều biết, cô còn giúp mẹ rây bột, lúc này nhìn thấy thành phẩm cũng hào hứng không kém: "Mẹ, mau đốt thử xem sao đi!"

Nhang muỗi được thắp lên, một làn khói xanh nhạt nhẹ nhàng bay lên, kèm theo đó là mùi hương đặc trưng. Xuân Phượng ghé sát vào ngửi: "Thơm quá!"

Xảo Vân lại lùi ra xa: "Hôi quá mẹ ơi!"

Giang Chi và Xuân Phượng đều đồng loạt nhìn cô: Mùi này rõ ràng rất dễ chịu mà!

Xảo Vân bịt mũi bảo: "Mẹ, sao lúc chưa đốt thì thơm mà giờ lại hôi thế?"

Lúc chưa đốt, mùi ngải cứu, bạc hà, dã cúc hoa, hương nhu và long não, mỗi thứ đều có một hương vị thanh khiết riêng, giờ hòa quyện lại tạo ra mùi nồng đậm, trái lại còn thấy nồng nặc khó chịu. Từ khi mang thai, khứu giác của Xảo Vân trở nên cực kỳ nhạy bén. Tiểu Thải Hà có lỡ đại tiện hay tiểu tiện, chẳng cần lại gần cô cũng đã ngửi thấy.

Nghe Xảo Vân chê mùi không đúng, Giang Chi chợt phá lên cười, thầm trách mình lú lẫn, cứ hễ vui lên là muốn đem hết đồ tốt dùng vào một lượt, nào ngờ mùi vị tạp nham quá lại thành ra khó ngửi. Nhang muỗi hiện đại chia ra nhiều loại nguyên liệu khác nhau, nào là dã cúc hoa, đàn hương, lá ngải, hoa quế hay hoa nhài, mỗi loại đều có hương vị riêng biệt.

"Sau này mẹ sẽ làm riêng cho Xảo Vân loại nhang không khói, mùi thanh đạm để đuổi muỗi!"

Xuân Phượng thì bảo: "Thím, cháu cứ dùng loại này, cháu thích mùi nồng một chút!"

Giang Chi mang nhang muỗi cho ông nội Tiểu Mãn và bà nội Tiểu Mãn xem, hai ông bà đều khen ý tưởng này thật khéo, dùng tốt hơn hẳn việc đốt cả nắm ngải cứu to đùng để hun muỗi.

Vài đêm tiếp theo, cả hai gia đình bao gồm cả Bội Kỳ đều dùng thử, quả nhiên hiệu quả rất tốt, muỗi không còn xuất hiện nữa. Giang Chi thở phào nhẹ nhõm, coi như trút được một gánh nặng.

Bản thỏa thuận bán t.h.u.ố.c ký với nhà họ Hoắc không giới hạn thời gian giao hàng, nói cách khác cô có thể gửi t.h.u.ố.c đến bất cứ lúc nào. Nhưng Giang Chi không vội, t.h.u.ố.c mới ra thị trường cần có thời gian, đợt đầu tiên bao giờ cũng là lúc tốn tiền và kiếm tiền nhất. Nhà họ Hoắc cần tốn công quảng bá đến các y quán, tiệm t.h.u.ố.c, lại phải làm sao để người dân chấp nhận, đó là một quá trình thử thách năng lực về mọi mặt. Đây cũng chính là lý do vì sao Chương huyện lệnh từng nhắc đến nhưng mãi vẫn chưa có động tĩnh gì.

Hiện tại cô chưa có điều kiện chế t.h.u.ố.c, chi bằng đừng thêm loạn, đợi nhà họ Hoắc thu hồi vốn, dọn sẵn đường đi, lúc đó cô thong thả bán hàng theo sau cũng chưa muộn. Thế nhưng cơ hội "đi nhờ xe" này dĩ nhiên không thể lãng phí. Nhang muỗi là sản phẩm mới đúng mùa vụ, nếu ra mắt tại tiệm t.h.u.ố.c Hoắc gia sẽ không xung đột với t.h.u.ố.c mới, trái lại còn tạo thêm được một đợt sóng nhiệt cho thị trường.

Tuy nhiên, trước khi bắt đầu sản xuất nhang muỗi số lượng lớn, Giang Chi đã về làng một chuyến. Khu xưởng kiêm kho hàng, đồng thời là nơi lánh nạn khẩn cấp—ngôi nhà lớn đó cần phải nhanh ch.óng dựng lên. Nhị Thụy và Tiểu Mãn về báo rằng cây đã c.h.ặ.t xong, gỗ lạt và gạch ngói cũng đã mua về đủ cả. Hiện giờ đang dựng khung nhà, cô là chủ nhà nên phải xuống xem xét một chút.

Đây là ngôi nhà đầu tiên được xây lại trong làng, nếu là trước kia, ít nhiều Giang Chi cũng lo mình chơi trội quá sẽ rước lấy điều tiếng. Nhưng bây giờ cô chẳng còn chút áp lực tâm lý nào. Đứng trước lợi ích chung, một nắm cát rời rạc cũng sẽ kết lại thành khối. Khi dân làng biết ngôi nhà này mang lại lợi ích cho chính họ, tình hình sẽ hoàn toàn khác.

Người trong làng sửa nhà đều giúp đỡ lẫn nhau, ai nấy cũng biết đôi chút nghề nề, nghề mộc. Từ Nhị Thụy theo chỉ dẫn của các bậc cao niên trong làng, trước tiên tìm một thợ mộc trên trấn về để chỉ huy tại hiện trường. Từ Căn Hữu, Từ Căn Sinh và Điền Quý dẫn theo những người đàn ông khác trong làng khiêng gỗ lên tường, gánh đất làm nền.

Khi Giang Chi đến, cả công trường người qua kẻ lại tấp nập, ai nấy đều bận rộn. Thợ chính ba mươi văn, thợ phụ hai mươi văn, giờ đây những việc có thể kiếm ra tiền không có nhiều, nên nam nữ thanh niên trong làng còn sức lao động đều đổ ra đây cả.

Lý Lão Thực ngẩng cao đầu, ưỡn n.g.ự.c, hễ thấy chỗ nào tụ tập đông người là ông lại xán vào: "Ấy ấy ấy! Mấy người đứng đây thẫn thờ làm gì, mau đi gánh nước nhào bùn đi! Còn lười chảy thây ra là ta tống vào đại lao huyện nha bây giờ!"

Đang quát tháo hăng say, Lý Lão Thực chợt thấy Giang Chi, liền lật đật chạy lại nịnh nọt: "Hề hề! Chủ nhà đến rồi!"

Mấy người kia vốn đang trợn mắt nhìn ông đầy giận dữ nhưng không dám nói gì, thấy Giang Chi đến liền vội vàng lảng đi, cầm cuốc cầm thúng tản ra làm việc.

Giang Chi đứng im không động đậy, đợi Lý Lão Thực lại gần mới lườm ông một cái: "Nghe Tiểu Mãn bảo dạo này ông ngày nào cũng mắng người ta?"

Tiểu Mãn lên núi có nhắc qua rằng dạo này Lý Lão Thực tính khí lớn lắm, hễ một tí là quát tháo dân làng. Miệng lúc nào cũng "Chương huyện lệnh thế này", "Chương huyện lệnh thế nọ", nghe cứ như thân thiết lắm không bằng. Giang Chi hiểu rõ Lý Lão Thực là hạng người "chưa đỗ ông nghè đã đe hàng tổng", cần phải uốn nắn lại ngay.

Lý Lão Thực nghe Giang Chi nói mình mắng dân làng với giọng điệu không hài lòng, lập tức cụp mắt xuống, làm vẻ ủy khuất: "Tôi cũng vì thấy họ nhận tiền công mà làm ăn lười nhác nên tiếng nói hơi to một chút thôi."

Giang Chi lạnh lùng nói: "Tôi cho ông cơm ăn áo mặc không phải để ông đi bôi nhọ danh tiếng của tôi. Nếu ông còn dám huênh hoang như thế nữa, tôi sẽ cho ông một trận rồi đuổi thẳng cổ đi đấy!"

Cái gã này đúng là "được đằng chân lân đằng đầu", có chút màu sắc là muốn mở ngay xưởng nhuộm, phải gõ cho tỉnh liên tục mới được. Nghe bảo không cần mình nữa, lại còn phải ăn đòn, Lý Lão Thực lập tức xìu xuống như bánh đa nhúng nước: "Giang tẩu t.ử, tôi nhớ rồi, sau này không dám thế nữa."

Ông ta hiện đang lúc đắc ý, như cá gặp nước, đời nào muốn quay lại cảnh bữa đói bữa no như ngày xưa. Ôi, bà chị dâu họ Giang này lợi hại thật, nếu chọc giận bà ấy thì ăn đòn là chuyện có thật chứ chẳng chơi!

Giang Chi thấy ông ta đã biết sợ mới ôn tồn nói: "Quản người cũng phải có kỹ thuật, cứ như ông chỉ chuốc lấy oán hận vào thân thôi!" Lý Lão Thực không có tâm địa xấu, nhưng cái tính hẹp hòi này vẫn cần phải rèn giũa thêm.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.