Xuyên Thành Bà Lão Cực Phẩm, Người Ta Chạy Nạn Còn Tôi Khai Hoang - Chương 212: Mua Lợn Con
Cập nhật lúc: 27/02/2026 15:20
Lần mua bò này, Giang Chi không để dân làng phải góp tiền mà một mình đứng ra bao trọn... Dù sao thì Chương huyện lệnh chắc chắn cũng sẽ có khoản bù đắp.
Ngày thường, người trong làng luân phiên nhau nuôi nấng, sau này cũng sẽ luân phiên nhau dùng bò. Còn dùng được bao lâu thì hoàn toàn phụ thuộc vào việc lúc nuôi có tận tâm hay không. Dân làng nghe thấy mình không phải bỏ một đồng xu nào mà vẫn được dùng bò vài ngày thì ai nấy đều hân hoan, rối rít hứa hẹn nhất định sẽ chăm sóc thật tốt.
Mấy hộ gia đình mỗi nhà bắt một con lợn con, đàn dê nhỏ cũng sớm bị người ta tranh mua sạch sẽ. Vì điều kiện chuồng trại không cho phép, mọi người đều không muốn nuôi lợn nái, nhờ thế mà Tiểu Mãn và Giang Chi mới "nhặt được của hời", dắt về được hai con. Tiếc là con dê nhỏ mà Xuân Phượng hằng mong ước thì lại không tranh mua kịp.
Con la già kia cũng được Giang Chi mua lại. Giá gốc của nó vốn là ba mươi lượng, nay chỉ còn mười lượng. Theo lời gã buôn bò thì mười lượng bạc là quá hời, chăm sóc khéo vẫn có thể dùng được vài năm, mà nhỡ có c.h.ế.t đi, xẻ thịt bán cũng thu về được vài lượng bạc.
Trong đợt "sóng gió" mua lợn lần này, Hạ tú tài bỗng chốc trở thành ngôi sao sáng. Anh ta lộ chút tài hoa trước bàn dân thiên hạ, thu hút biết bao ánh nhìn ngưỡng mộ. Trước đây, dân làng đối với anh phần nhiều là thương hại, đồng cảm chứ tuyệt nhiên không có sự sùng bái. Dù không ức h.i.ế.p nhưng lời ra tiếng vào vẫn thường gọi trêu một tiếng: "Tú tài!".
Nay biết được Hạ tú tài chỉ cần ngâm một khúc điệu khó hiểu mà đã khiến gã buôn bò cam tâm tình nguyện bán với giá thấp nhất, mọi người lập tức chuyển sang nể phục. Người nhà nông vốn thuần phác, cứ có được cái lợi thực tế bằng bạc trắng tiền tươi là có thể đổi lấy sự cảm kích chân thành. Giờ đây hễ ai gặp Hạ tú tài cũng đều cung kính gọi một tiếng "Tú tài công". Ngay cả khi Hạ tú tài cao hứng ngâm thơ đọc sách, dân làng cũng chẳng thấy ồn ào nữa, ngược lại còn bảo nhau: "Nghe xem, đó chính là tiếng tiền kêu đấy!"
Đám trẻ con thì nghiêm túc sửa sai: "Thôn trưởng nói rồi, đó gọi là 'Trong sách tự có nhà vàng'!"
Giang Chi cũng đã đ.á.n.h tiếng, đợi khi sức khỏe của tú tài khá hơn, sau này làng sẽ mở học đường. Bất kể nam hay nữ, tất cả trẻ con đều phải đi học, nhà nào dám ngăn cản sẽ bị phạt. Cô cũng chỉ nhân lúc này mà nói một câu như thế, dù sao Hạ tú tài vẫn đang bệnh, nhỡ tinh thần không ổn định làm đám trẻ sợ hãi thì không hay.
Chẳng ngờ vừa dứt lời, cả làng đều đồng thanh đồng ý. Nếu là lúc khác mà bảo cho trẻ con đi học, chắc chắn sẽ không thuận lợi như vậy. Hạ tú tài đọc sách đến mức điên điên khùng khùng vẫn còn sờ sờ ra đó, chẳng ai muốn con mình cũng thành ra như vậy. Trong thâm tâm người nông dân, đọc sách là để đi thi làm quan, họ tự biết mộ tổ tiên mình không bốc khói xanh nên chẳng màng. Nhưng giờ thấy đọc sách còn liên quan đến tiền bạc thì lại là chuyện khác. Dù không làm quan, biết nhiều hiểu rộng cũng là điều tốt. Nhờ cái đà này mà nhà nào cũng gật đầu lia lịa, chỉ sợ nhà mình chịu thiệt, thậm chí lúc đi học còn xảy ra không ít chuyện dở khóc dở cười, nhưng đó là chuyện của sau này.
Lại nói về Giang Chi, Nhị Thụy và Tiểu Mãn đang mang lợn con về núi. Chỉ trong nửa ngày họ vắng mặt, Xuân Phượng, Từ Đại Trụ và ông nội Tiểu Mãn ở trên núi cũng không hề nghỉ tay. Họ đã gia cố lại những gian lán cũ của đám thương binh, đóng thêm hàng rào, định biến nơi này thành chuồng lợn.
Nơi đây vốn là địa bàn đùa nghịch của lợn rừng, thấy con người dựng thêm hàng rào, chúng lập tức không vui, cứ chực chờ húc đổ. Người và lợn cứ thế đấu qua đấu lại không ngừng. Cuối cùng, thấy con Bội Kỳ vốn đang quấy rối bỗng nhiên vắt chân lên cổ lao xuống núi, mọi người liền biết ngay là thím Giang đã về!
Cả nhà mừng rỡ, Xuân Phượng vội vàng ra đón, còn ông cụ và Đại Trụ lại trốn biệt vào nhà. Người nhà nông khi mua lợn về rất kiêng kỵ, người đầu tiên mà lợn con nhìn thấy rất quan trọng. Nếu lợn thấy người khỏe mạnh, điềm đạm thì lợn cũng sẽ ngoan ngoãn, không phá chuồng; còn nếu gặp người kén ăn hay đau yếu, lợn con sẽ không lớn nổi. Trong nhà lúc này, ông cụ thì đã cao tuổi, Đại Trụ lại tàn tật, đều bị "loại từ vòng gửi xe". Chỉ có Xuân Phượng là người thích hợp nhất.
Thế nhưng ngay lúc cô thấy bọn Tiểu Mãn cõng sọt lợn xuất hiện trên đỉnh núi và định bước tới đón, thì cái bóng nhỏ của Nê Ni đang chơi với Thải Hà trong sân chẳng biết sao lại chạy tót ra. Nê Ni thấy Tiểu Mãn thì mừng quýnh, chạy tung tăng ra đón: "Chú nhỏ, chú nhỏ! Chú mang cái gì về đấy? Có ngon không?"
Thấy Ni Ni chạy tới, Tiểu Mãn thở dài một tiếng: "Cái đồ ham ăn nhà cháu, chỉ biết có ăn thôi, trong này là lợn con đấy."
Giang Chi lại cười bảo: "Để Nê Ni đón cũng tốt, nhìn người là nghĩ đến ăn, có ham ăn mới ch.óng lớn được."
Nê Ni cười nắc nẻ: "Cụ nội bảo cháu chính là con lợn béo mà!" Nói xong còn làm mặt quỷ khiến cả nhà cười ồ. Cô bé hơn bốn tuổi lớn lên khỏe mạnh cứng cáp, cả ngày không theo người lớn làm việc trên núi thì cũng đuổi theo Bội Kỳ chạy loạn, khuôn mặt nhỏ nhắn rám hồng màu nắng. Với lượng vận động lớn, ăn khỏe ngủ ngon, trông cô bé chẳng khác gì một chú lợn con, quả đúng là một "linh vật" may mắn.
Xuân Phượng lúc này cũng chạy tới, liếc nhìn lũ lợn trong sọt mà cười không khép được miệng. Cô chẳng buồn quản Nê Ni nữa, vội vàng dẫn mọi người đến chuồng lợn mới dựng. Đợi cho lũ lợn con nguội bớt cơn nóng và bình tĩnh lại, cô mới múc một ống tre cám trộn sẵn đổ vào máng. Lũ lợn đang đói ngấu nghiến chẳng màng gì nữa, sục đầu vào máng ăn lấy ăn để. Chỉ loáng cái máng đã sạch sành sanh, hai con lợn nhỏ lập tức ngước lên đòi Xuân Phượng cho ăn tiếp. Thấy lợn con vừa mua về đã có tâm hồn ăn uống tốt như vậy, Xuân Phượng nở nụ cười mãn nguyện. Tiếp theo chỉ cần canh chừng vài ngày, rèn cho chúng thói quen đi vệ sinh đúng chỗ là việc nuôi lợn có thể đi vào quỹ đạo lâu dài.
Mua gia súc xong, Giang Chi về nhà tranh thủ làm nhang muỗi trong hai ngày. Cô dự định khi lên huyện nha báo cáo về bò cày sẽ tiện đường giao nhang cho hiệu t.h.u.ố.c nhà họ Hoắc.
Tuy nhiên vẫn còn hai ngày nữa mới đi, con la già mới mua về hiện đang gửi ở nhà Từ Căn Hữu để làm quen tính nết và bồi bổ thêm vài bữa cỏ ngon cho lại sức. Giang Chi cũng nhân lúc rảnh rỗi này đi thu hoạch hoa Địa Đinh (tử hoa địa đinh) trồng bên cạnh hố phân của Bội Kỳ, giờ đang là mùa hoa nở rộ.
Cô dùng cuốc đào, con lợn rừng cũng không để tay chân nghỉ ngơi, dùng mõm hủi đất lật lên thoăn thoắt. Cô thu hoạch phần lớn những cây đã ra hoa, chỉ để lại một ít cây con và rễ để gieo hạt cho mùa sau. Từ nay về sau, nơi này năm nào cũng sẽ có Địa Đinh, muốn hái lúc nào cũng được.
Cuối cùng, thảo d.ư.ợ.c được xếp gọn vào sọt, Giang Chi cõng một sọt, lợn rừng thồ một sọt. Bội Kỳ kêu hì hì, bước những bước chân ngắn cũn có vẻ không muốn đi. Giang Chi xoa lưng nó: "Đừng có lười, sắp có đứa làm thay cho mày rồi. Sau này mày có thể ngày ngày đến tìm bạn gái nhỏ mà chơi, không cần về nhà cũng được."
Chẳng ngờ nghe câu "không cần về nhà", Bội Kỳ lập tức thồ sọt chạy như bay thẳng về nhà, chỉ sợ mình bị đuổi đi thật. Đợi đến khi Giang Chi thở hồng hộc đuổi kịp về đến nơi, nó đã đang lục lọi máng ăn của mình, làm cái máng gỗ kêu "bang bang".
"Cái đồ không biết tốt xấu này!" Giang Chi bật cười.
Bình thường lợn rừng đực và cái sống tách biệt, đặc biệt là Bội Kỳ lúc này vẫn còn là một "thiếu niên thuần khiết", trong đầu chỉ có ăn. Lúc nãy lợn con mới mua về, nó cũng đã sang "thăm hỏi". Với cái bộ dạng hung dữ đó, nó làm hai con lợn nái nhỏ sợ đến mức rúc vào góc chuồng run cầm cập. Lợn nhỏ sợ chạy mất rồi, Bội Kỳ lại nhìn trúng máng cám của người ta, lập tức húc tung hàng rào, cướp sạch một máng thức ăn tinh, dĩ nhiên là lại ăn mấy cái tát của Giang Chi và bị cấm cửa không cho vào hàng rào nữa.
Bội Kỳ cũng chẳng hiểu sao mình lại bị đ.á.n.h, nó chỉ nhớ rõ một việc: hình như mình vẫn chưa được ăn món cám mịn bên kia, thế là về nhà bắt đầu dằn mâm cáu đĩa, hành hạ cái máng ăn.
