Xuyên Thành Tội Phụ Bị Lưu Đày, Ta Ép Điên Một Thế Hệ Đế Hậu. - Chương 269: Nỗi Niềm Sĩ Tử Thái Học (phần 2)
Cập nhật lúc: 28/03/2026 04:03
Ánh nắng ch.ói chang giữa trưa xuyên qua kẽ lá, rọi lên mặt mỗi người những luồng sáng tối đan xen, làm hiện rõ những xâu xé, mờ mịt, xen lẫn khát khao tương lai và sự dứt khoát quyết tâm đập nồi dìm thuyền nơi đáy mắt.
Sự tĩnh lặng không kéo dài quá lâu.
Lý Khán Lan là người đầu tiên bỗng dưng đứng bật dậy, chắp tay cúi người hành lễ với Lục Bạch Du.
"Học trò Lý Khán Lan, nguyện đi theo tứ phu nhân!" Giọng gã khàn đi vì kích động, nhưng từng chữ rành rọt vang lên,
"Thay vì vất vưởng sống thừa ở chốn lưu đày, chứng kiến bọn gian thần lộng quyền trong triều đình, chi bằng theo phu nhân đấu tranh cho đạo nghĩa trong tâm, vì mảnh đất dưới chân, đàng hoàng vùng vẫy đoạt lấy một tương lai xán lạn!"
Chu Thiệu Tổ cất tiếng cười sảng khoái, trong tiếng cười chan chứa sự giải thoát và chí khí anh hùng,
"Triều đình đã mục nát đến nhường này, tốt xấu lẫn lộn, chúng ta việc gì phải ngu ngốc bám giữ lòng trung thành vô vọng ấy? Mạng sống này là phu nhân cứu vớt; hoài bão này, nguyện đi theo phu nhân dấn bước!"
"Ta cũng nguyện đi theo tứ phu nhân!"
"Tất cả chúng ta đều nguyện đi theo tứ phu nhân!"
Từng người, từng người Thái Học sinh lục tục đứng dậy, cung kính hành lễ, tiếng nói của họ hòa quyện tạo thành một dòng thác kiên cường.
Con đường họ chọn dẫu đầy chông gai, lại là lối dẫn tới tương lai rạng ngời và tự tôn.
Nhìn những khuôn mặt tuổi trẻ tràn đầy chí khí và lòng quả cảm, đang đắm mình trong ánh nắng rực rỡ, hòn đá đè nặng trong lòng Lục Bạch Du cuối cùng cũng được gỡ xuống.
"Các vị đã chọn ở lại, thì con đường phía trước không còn là lưu đày nữa. Giữa thời buổi tao loạn này để mưu sinh, chúng ta cần có cội rễ và tai mắt." Ánh mắt Lục Bạch Du lướt qua nhóm học trò Thái Học,
"Trấn Kỳ Dương, chính là hạt giống đầu tiên mà chúng ta gieo xuống trên bước đường tiến về phương Bắc. Ngay lúc này, ta cần vài người đủ gan dạ, tức tốc quay trở lại trấn Kỳ Dương, hợp sức cùng Trung Bá khôi phục kho chứa của khách điếm, biến nơi đó thành tai mắt và bàn đạp vững chãi cho chúng ta."
Câu nói của nàng tựa như hòn đá ném xuống mặt hồ phẳng lặng, chớp mắt tạo ra những gợn sóng lan tỏa.
Nhóm học trò Thái Học nín thở lắng nghe.
Người thì nắm c.h.ặ.t t.a.y; người thì bất giác vươn thẳng sống lưng, đôi mắt sáng rực hướng thẳng vào Lục Bạch Du.
Mọi người đều hiểu thấu đáo, nhiệm vụ đầu tiên này tượng trưng cho lòng tin tưởng tuyệt đối của tứ phu nhân, ý nghĩa cực kỳ to lớn.
Ánh mắt Lục Bạch Du đầu tiên dừng lại trên một thanh niên thanh tú, đôi mắt lanh lợi,
"Vương Tư Tề, ngươi là người vùng Duyện Châu, sinh ra trong gia tộc thương nhân, ham mê tính toán và chuyện thực tế, đặc biệt giỏi giang về thuật số cùng đường lối kinh doanh hầm mỏ, những tâm đắc đúc kết từ thuật 'Cửu Chương' còn sâu sắc hơn cả ngàn trang sách thánh hiền."
"Thuở còn ở trường Thái Học, ngươi đã từng giúp bạn đồng học rà soát sổ sách đất đai trong gia đình, tính toán mảy may không chệch. Sổ sách ở kho Kỳ Dương, lưu lượng hàng hóa, thu chi quay vòng, thậm chí việc thương lượng với thương đội các nơi, ta muốn ngươi mau ch.óng tiếp quản, sắp xếp gọn gàng. Có làm được không?"
Vương Tư Tề đột nhiên ngẩng phắt đầu, con ngươi co rụt lại, bờ môi mấp máy hai cái rồi mới thốt nên lời.
Thuở trước ở Thái Học, mỗi bận nhắc tới toán thuật Cửu Chương, hắn luôn bị đám bạn học châm biếm là kẻ lấm lem mùi tiền, đến cả bản thân hắn cũng thấy tủi hổ cho rằng mình không làm việc đàng hoàng. Nay ngay trước mặt mọi người, tứ phu nhân lại vạch trần ưu điểm của hắn, xưng tụng là "bản lĩnh".
Một dòng nhiệt huyết "kẻ sĩ xả thân vì người hiểu mình" xộc thẳng từ n.g.ự.c lên khóe mắt, hắn hít sâu một hơi, chắp tay ôm quyền cung kính thưa,
"Học trò hổ thẹn, học 'Cửu Chương chi thuật' chưa đến độ tinh thông, vậy mà lại nhận được sự thấu hiểu sâu sắc từ tứ phu nhân. Đã phụng mệnh, nhất định sẽ khiến sổ sách kho bãi: Ghi chép rõ ràng như gương soi, hàng hóa lưu thông như dòng nước xiết; tạo thành nền móng kiên cố cho thương đạo, thu về lợi lộc lấp đầy kho bạc vàng."
Lục Bạch Du khẽ gật đầu, hướng mắt sang một thanh niên khác có khí chất tĩnh tại,
"Trần Vọng Chi, ngươi chuyên cần đọc sách, kiến thức sâu rộng. Đặc biệt am tường 'Sử Ký', 'Chiến Quốc Sách', giỏi việc nhặt nhạnh manh mối hưng suy từ những ghi chép lịch sử rườm rà. Tư duy của ngươi vô cùng cẩn mật, hiếm ai ở Thái Học sánh kịp."
"Khách điếm là chỗ tiếp đón khách khứa, là nơi giao thoa của đủ hạng người thượng vàng hạ cám, đồng thời cũng là nguồn tin tức. Ta muốn ngươi trợ giúp Trung Bá cai quản khách sạn thường ngày, song song đó phải lưu tâm mọi lời đồn đại của thương khách qua lại, gạn lọc ra tin tức giá trị, xây dựng nên một hệ thống thông tin liên lạc nhanh nhẹn, chính xác. Chuyện này ảnh hưởng trực tiếp đến việc chúng ta có nhạy bén hay không, là quan trọng bậc nhất."
Bàn tay thả lõng bên sườn của Trần Vọng Chi đột ngột siết c.h.ặ.t, yết hầu chuyển động mạnh.
Hắn từng nhận định khi đọc sử "xem lịch sử mà thấu chuyện ngày nay", lại bị tiên sinh gạt phăng bảo là ảo tưởng viển vông.
Ai có thể ngờ, ngay lúc này, tứ phu nhân lại trao cho hắn trọng trách lớn lao đến thế.
Khi ngẩng đầu lên lần nữa, trong đôi mắt Trần Vọng Chi chẳng còn vương chút nhút nhát ngày xưa, chỉ còn lại sự vững vàng sắt đá,
"Vọng Chi xin lĩnh mệnh! Chắc chắn sẽ luôn cẩn trọng nghe ngóng, đãi cát tìm vàng, đúc cho phu nhân một đôi 'tai mắt' thấu tỏ mọi chuyện gần xa."
"Triệu Thiết Nhai." Lục Bạch Du đưa mắt nhìn sang một thanh niên dáng vóc vạm vỡ, bản tính sảng khoái.
Tổ tiên Triệu Thiết Nhai từng làm nha lại trong quân đội. Bản thân hắn tính tình gan góc, dồi dào sức vóc, giỏi chuyện ngoại giao, rất được lòng người ở Thái Học.
"Việc bảo vệ trật tự hằng ngày ở kho bãi và khách điếm, đương đầu với đủ hạng người ở trấn Kỳ Dương, cũng như xử lý những tình huống bất ngờ, tất thảy đều đòi hỏi một kẻ gan lớn mà suy nghĩ cẩn trọng. Ngươi làm người cởi mở, rành rẽ giao tế, việc này ta giao phó cho ngươi."
Vốn vì xuất thân không thuộc dòng dõi thi thư, Triệu Thiết Nhai ở trường Thái Học lúc nào cũng mang chút tự ti. Giờ phút này được trao trọng trách giữ gìn bình yên cho mọi người, lớp vỏ bọc vỡ toang, một luồng chí khí anh hùng ngút trời xông thẳng lên tiêu hán,
"Tứ phu nhân hãy yên tâm, Thiết Nhai không dám huênh hoang chuyện khác, nhưng việc bảo vệ nhà cửa, đối đối phó kẻ địch thì tuyệt đối không hề lùi bước, đảm bảo vững chắc căn cứ Kỳ Dương."
Sau cùng, ánh mắt Lục Bạch Du đậu lại trên người một thanh niên nho nhã, thần sắc bình thản.
Trong đám Thái Học sinh, tài năng của hắn không thuộc hàng kiệt xuất nhất, nhưng tính tình điềm đạm, giải quyết công việc công bằng, tài năng xoa dịu các mối quan hệ nhân sự, xưa nay vẫn được tôn vinh là "khiêm tốn quân t.ử", rất được lòng người.
"Tĩnh An, Tư Tề giỏi về làm ăn buôn bán, Vọng Chi thạo về tin tức tình báo, Thiết Nhai giỏi giao tế, còn ngươi tính tình điềm tĩnh, suy nghĩ thấu đáo nhất. Ta muốn ngươi nắm giữ toàn cục ở Kỳ Dương, điều phối các bên, dàn xếp xích mích, lấp đầy lỗ hổng, cân nhắc cái lợi cái hại."
Đôi mắt Trương Tĩnh An lóe lên vẻ sửng sốt, rồi chuyển sang xúc động nghẹn ngào.
Hắn chưa bao giờ nghĩ rằng cái tính nhã nhặn, kín đáo của mình lại có ngày được trọng dụng vào vị trí cai quản toàn cục.
Hắn khom người thi lễ với Lục Bạch Du, "Tĩnh An sẽ không phụ lòng ủy thác, dốc lòng bảo vệ hạt giống Kỳ Dương này."
Lúc bốn người nhận lệnh quay người lại, các Thái Học sinh còn lại đồng loạt né tránh nhường đường, ánh mắt chan chứa sự ghen tị và kính phục.
Có người lầm rầm thán phục: "Bọn ta tài đức gì mà ngay cả sở trường từng người tứ phu nhân cũng rành rẽ thế. Ân tri ngộ lớn như vầy, bọn ta phải đền đáp ra sao?"
"Đền đáp thế nào? Đương nhiên là gan óc lầy đất, đến c.h.ế.t mới thôi!"
"Chính xác, tứ phu nhân chẳng những cứu mạng bọn ta, còn vực lại sĩ diện cho ta! Nếu không lấy m.á.u nóng đền đáp cái ân tái tạo này, há chẳng phải đã phụ trời đất, phụ kỳ vọng to như núi của người?!"
Lục Bạch Du quay sang Đào Sấm, "Đem rượu ra đây!"
Đào Sấm xách ra một vò rượu sành sần sùi, đồng thời lôi thêm hai mươi hai cái bát sứ thô. Bàn tay múa lượn, hắn thoăn thoắt rót cho mỗi người nửa bát rượu đục ngầu, thứ rượu mạnh bốc lửa ch.ói chang.
Lục Bạch Du đi đầu bưng bát rượu, ánh mắt lạnh lẽo lướt khắp không gian, thanh âm xuyên thấu núi rừng tĩnh mịch, từng lời rành mạch,
"Chuyến đi này, dặm dài núi sông. Kỳ Dương, là căn cơ mấu tiếp của chúng ta; Bắc Cương, là nghiệp lớn mà chúng ta nhắm tới. Dù phiêu bạt phương nào, cũng đều để vẹn toàn đạo lý trong tim, lang bạt khắp bốn phương."
Nàng dừng mắt trên bốn người Vương Tư Tề, giọng điệu chân thật,
"Bát rượu này, thứ nhất là để tiễn bốn vị lên đường, chúc các vị tiến tới Kỳ Dương, dựng nghiệp mới, đừng phụ hoài bão tuổi trẻ!"
Giọng nàng chuyển hướng, ánh mắt hướng tới những người sẽ tiến về phương Bắc như Lý Khán Lan, Chu Thiệu Tổ,
"Thứ hai, là rượu chia tay chư quân. Chúc cho con đường tiến về phương Bắc của chúng ta, dẫu phải đối đầu với hàng vạn kẻ địch, ta vẫn dũng cảm bước tới!"
Nàng giơ cao bát rượu ngang mày, giọng bỗng cao v.út hào hùng, "Mời chư quân cạn ly này. Đợi ngày công thành danh toại, gặp lại nhau, chúng ta sẽ thỏa thuê cạn ba trăm chén!"
"Cùng cạn chén này!"
Toàn thể Thái Học sinh đồng thanh hô ứng, thanh âm rung chuyển cả khu rừng, kinh động vô số chim ch.óc.
Bát sứ thô ráp cụng vào nhau, rượu cay nồng tuột xuống cổ họng, cháy rực như ngọn lửa bùng lên trong n.g.ự.c, thiêu đốt mọi ánh mắt rực rỡ nét kiên cường.
Bốn người Vương Tư Tề dộng mạnh bát không xuống tảng đá kêu cái "cạch", cúi gập người vái chào Lục Bạch Du và bạn học, rồi cùng các hộ vệ biến mất vào sâu trong núi rừng u tịch.
Ngón tay Lục Bạch Du vô thức vân vê viền bát, nhìn bóng lưng thẳng tắp của bọn họ kiên định rời xa cho đến khi khuất dạng.
Một lúc sau, nàng ngước nhìn về phương Bắc, thanh âm lạnh lùng nhưng kiên quyết,
"Xuất phát, chúng ta tiến lên phía Bắc."
