Đám Người Đón Dâu Đến Muộn Nửa Canh Giờ - Chương 5
Cập nhật lúc: 20/06/2026 17:01
21
Ngày lập đông, Bùi Hằng từ ngoài mang về một tấm ván gỗ.
Hắn đặt lên bàn, đo đo đạc đạc, vẽ mấy đường thẳng, rồi dùng cưa cưa mấy nhát. Ta đứng bên cạnh nhìn cả buổi cũng không đoán được hắn đang làm gì.
Hắn cũng không giải thích. Cưa xong nửa canh giờ thì đặt cưa xuống, phủi mùn cưa trên người: “Thiếu một tấm thớt. Tấm trong bếp đã nứt rồi.”
Ta nói: “Bao giờ chàng biết làm thớt vậy?”
Hắn nói: “Chưa làm bao giờ — nhưng có thể thử.”
Tấm thớt ấy làm không được tinh xảo lắm, nhưng các góc cạnh được mài rất phẳng, sờ không thấy chút gai nào. Mài rất lâu, lâu đến mức vượt quá thời gian cần thiết để làm một cái thớt.
Ta không nói gì. Nhưng bữa tối hôm đó ta cố ý dùng tấm thớt ấy để thái rau.
22
Có một đêm ta ngồi dưới đèn lật cuốn thực phổ mà mẫu thân để lại. Bùi Hằng đi vào, nhìn thấy bên tay ta có một cánh mai khô — đó là cánh mai nằm trong sách của mẫu thân.
Hắn cầm lên nhìn một lúc. Hỏi: “Đây là gì?”
Ta nói: “Là thứ mẫu thân ta để lại cho ta. Bà kẹp một cánh hoa trong một cuốn thực phổ, bên cạnh còn viết một dòng chữ nhỏ — sau này Uyển Nhi xuất giá, trong sân cũng phải trồng một cây hồng mai.”
Ta nhận lại cánh hoa ấy, nói: “Cây bà nói, ta đã trồng rồi. Không chỉ một cây. Là ba cây.”
Hắn đứng dưới ánh đèn im lặng một lát. Rồi nói: “Mẫu thân nàng là người có mắt nhìn.”
Ta nói: “Vậy là chàng đã trồng xong cây bà ấy muốn rồi.”
Hắn nói: “Ta biết.”
23
Mùa xuân đến, ba cây mai ấy đều ra chồi non.
Mầm của hồng mai là màu đỏ sẫm, mầm của lục ngạc mai là xanh nhạt, lẫn vào nhau, không phân rõ cành nào là cây nào. Hắn ngồi xổm trước gốc cây nhìn rất lâu. Rồi đứng lên nói một câu: “Năm nay chắc sẽ nở hoa.”
Ta nói: “Chàng chắc chắn thế à?”
Hắn nói: “Ta đã hỏi thợ làm vườn rồi — ông ấy bảo là sang năm.”
Ta nói: “Vậy chẳng phải còn một năm nữa sao?”
Hắn nghĩ một chút: “Đã đợi một năm rồi, thêm một năm cũng chẳng sao.”
Đứng trước ba cây mai ấy. Gió đầu xuân vẫn còn hơi lạnh, tà áo bị thổi khẽ lay động. Đợi một năm rồi, thêm một năm cũng chẳng sao. Câu ấy nói về cây. Nhưng ta lại cảm thấy, không chỉ là cây.
24
Có một đêm ta lục được một cuốn sách cũ trong thư phòng.
Bìa ghi 《Bắc Cảnh Phong Vật Chí》 — là vật cũ của Bùi Hằng. Trang đầu viết một hàng chữ: mua ở trấn Đại Đồng Bắc Cảnh vào một năm cuối thu nào đó.
Nét chữ còn non hơn bây giờ rất nhiều. Khi đó hắn còn chưa nhận binh ấn tướng quân. Vẫn chỉ là một thanh niên thỉnh thoảng ghé quầy sách ở trấn biên Bắc Cảnh để mua sách.
Lật đến một trang, ta phát hiện có người dùng mực viết vài chữ ở mép trang: “Gió lớn, cát nhiều, người ít. Mùa đông quá dài. Nhưng trời rất xanh.”
Là nét chữ của hắn. Nét chữ hồi trẻ.
Ta khép sách lại, đặt về chỗ cũ, không nói với hắn.
Sau này có một hôm hắn lật sách, lật đúng đến trang đó, nhìn thấy hàng chữ mình từng viết lúc trẻ, im lặng rất lâu.
Ta nói: “Sao thế?”
Hắn nói: “Không có gì — chỉ là cảm thấy trước kia mình viết lách khá ngây ngô.”
Ta nói: “Ngây ngô chỗ nào?”
Hắn đọc lại: “Gió lớn, cát nhiều, người ít, mùa đông quá dài, nhưng trời rất xanh.”
Đọc xong hắn dừng lại một chút. Rồi lại đọc bốn chữ cuối: “Trời rất xanh.”
Hắn nói: “Hình như đúng là như vậy. Những thứ ghi lại lúc còn trẻ, ngược lại lại là chuẩn nhất.”
25
Trước Trung thu hắn xin nghỉ một ngày. Ăn trưa xong nói muốn ra ngoài thành dạo một chút. Chúng ta cưỡi hai con ngựa, từ cửa tây ra khỏi thành.
Theo quan đạo đi hơn nửa canh giờ, đến một thôn làng. Hắn ghìm cương ngựa trước cửa một hộ dân ở đầu thôn.
Trong sân nhà ấy phơi mấy tấm da thú, một người đàn ông bị què chân đang ngồi trên bậc cửa xe mấy sợi dây gai.
Hắn nói: “Đến rồi.”
Ta nói: “Đây là đâu?”
Hắn không trả lời. Xuống ngựa đi tới trước cửa nhà nọ, từ trong n.g.ự.c lấy ra một bọc vải đặt lên bậc cửa. Rồi quay người lên ngựa — đi luôn.
Trong bọc vải là một đôi vòng bạc. Sau này ta mới biết người đàn ông què chân ấy là chồng của Tiểu Hòa. Bùi Hằng vẫn nhớ. Hắn không nói ra, nhưng dùng cách của mình để trả món nợ đó.
26
Sang đông, hắn mắc một trận bệnh. Từ trước đến nay hắn không bao giờ muốn lộ vẻ yếu đuối trước mặt người khác, nhưng mấy ngày đó ho đến mức nói chuyện cũng không trọn câu. Lúc ta vào phòng mang t.h.u.ố.c đến, không gõ cửa.
Hắn đang ngồi bên mép giường, trong tay nắm chiếc túi da cũ.
Không phải đang lau — chỉ là nắm nó thôi.
Thấy ta vào, hắn đặt túi da xuống cạnh gối rồi đón lấy bát t.h.u.ố.c. Ngửa đầu uống cạn.
Ta giả như không thấy chiếc túi da ấy. Hắn cũng không giải thích.
Qua mấy ngày bệnh khỏi, chiếc túi da đó bị hắn cất vào tủ. Không lấy ra nữa.
Cất đi không có nghĩa là quên. Mà là không cần nắm nó nữa mới ngủ được.
27
Có một ngày ta hỏi hắn: “Trước đây khi ở Bắc Cảnh, việc chàng làm nhiều nhất là gì?”
Hắn nghĩ một lúc: “Ngồi trước cửa lều nhìn trời. Khi đó ban đêm không có việc gì làm. Không có công văn, không có xã giao. Chỉ ngồi ở cửa ngẩng đầu nhìn trời.”
Ta hỏi: “Trời có gì hay mà nhìn?”
Hắn nói: “Trời ở Bắc Cảnh không giống kinh thành. Sao nhiều hơn kinh thành rất nhiều. Có lúc còn thấy sao băng.”
Ta nói: “Vậy chàng còn muốn nhìn nữa không?”
Im lặng một lúc: “Muốn. Nhưng không phải bây giờ. Đợi có cơ hội rồi quay lại nhìn.”
Ta nói: “Vậy ta cùng chàng nhìn.”
Hắn nghiêng đầu nhìn ta một cái, không nói gì. Nhưng đêm ấy ta thấy hắn một mình đứng trong sân một lúc. Ngẩng đầu nhìn không phải sao trời gì cả — hôm đó là trời âm u, không một vì sao. Nhưng hắn đứng rất lâu. Như thể đang tập. Tập cách cùng một người khác ngẩng đầu nhìn trời.
28
Có một ngày khi ta lật cuốn thực phổ mà mẫu thân để lại, ta phát hiện một bí mật — trong cuốn sách ấy không chỉ kẹp một cánh mai. Một cánh khác nằm ở mấy trang cuối. Cánh hoa đã giòn, chạm vào là vỡ.
Bên cạnh không có chữ, chỉ ở góc phải phía dưới trang vẽ một bông mai rất nhỏ. Rất đơn giản — không lớn hơn đồng tiền là mấy.
Ta nhìn chằm chằm vào bông mai vẽ ấy rất lâu.
Khi bà rời đi ta còn chưa hiểu chuyện. Ký ức về bà chỉ là vài mảnh vụn — bóng lưng ngồi bên cửa sổ làm kim chỉ, nhiệt độ ngón tay lúc bà chải tóc cho ta, và hương xà phòng lá nhàn nhạt trên người bà. Nhưng nhìn bông mai vẽ trên giấy, ta bỗng thấy — bà cũng giống ta. Không biết nói những lời sến súa kia. Chỉ biết biến điều muốn nói thành một bông hoa, kẹp vào sách, chờ một ngày ta tự mình lật ra.
