Ngay Từ Đầu Vẫn Luôn Là Anh - Chương 2
Cập nhật lúc: 20/08/2026 21:00
“Con đã làm bảo mẫu cho nó mười ba năm rồi!”
“Còn muốn con thế nào nữa?”
Tôi đứng yên.
Chậm rãi đưa tay lên ôm n.g.ự.c.
Chỗ đó…
Hình như hơi đau.
Chú Phối chỉ tay vào anh.
“Con… con…”
Ông lặp lại rất nhiều lần.
Cuối cùng chỉ có thể thở dài.
“Nhưng Tiểu Tinh chỉ chịu nghe con thôi mà…”
Phối Dương lập tức quát:
“Không phải!”
Rồi anh nói tiếp:
“Con không muốn chăm nó nữa!”
“Con muốn được tự do!”
“Sau này ai muốn quản nó thì quản!”
“Đừng kéo con vào nữa!”
Mẹ thường dạy tôi phải nhìn nhiều, nghe nhiều.
Bà nói nếu chịu khó quan sát và lắng nghe, tôi sẽ dần hiểu được người khác muốn biểu đạt điều gì.
Nhưng chú Phối và Phối Dương nói quá nhanh.
Tôi chỉ hiểu được một việc.
Phối Dương không muốn quan tâm đến tôi nữa.
Hơi thở tôi bắt đầu khó khăn.
Ngay lúc ấy, một loạt chữ kỳ lạ lại chạy ngang trước mắt.
[Nam chính đang ghen thôi!]
[Anh trai song sinh của anh ấy giả làm anh ấy, chơi với nữ chính cả ngày. Nữ chính không phát hiện, vẫn liên tục gọi “Anh Phối”. Bình giấm nhỏ tức tới mức bóp tay đỏ cả lên.]
[Nữ chính sinh ra đã thiếu khả năng đồng cảm, nam chính chỉ muốn để cô ấy trải nghiệm cảm giác của mình.]
Nam chính?
Nữ chính?
Là gì?
Phối Dương đã xoay người đi.
Chú Phối gọi theo:
“Vậy sinh nhật của Tiểu Tinh thì sao?”
Anh chẳng hề quay lại.
“Nó có nhận ra đâu!”
“Để Phối Lâm đi thay là được!”
Những hàng chữ trước mắt chạy càng lúc càng nhanh.
[Nữ chính đừng bỏ nam chính! Anh ấy thật ra chưa đi xa đâu. Chỉ cần cô gọi điện khóc một chút, anh ấy sẽ lập tức quay lại.]
[Anh ấy còn tự làm dây chuyền cho cô nữa! Thậm chí còn nghĩ xong lúc nào sẽ hôn cô rồi!]
[Thời nay tiêu chuẩn nữ chính thấp thế à? Người thì câm, người thì mù, giờ còn tới tự kỷ chẳng hiểu cảm xúc! Nam chính đáng thương quá!]
[Cô bé tự kỷ, nếu còn không nhận ra thì anh Phối sẽ thật sự không cần cô nữa!]
Không cần tôi nữa?
Bóng dáng Phối Dương càng ngày càng xa.
Sự hoảng loạn lập tức trùm lấy tôi.
Tôi vừa định chạy xuống lầu.
Đúng lúc ấy, một chiếc xe dừng trước cổng nhà.
Một người bước xuống.
Anh đứng thẳng người.
Để lộ gương mặt gần như giống hệt Phối Dương.
Người ấy ngẩng lên nhìn tôi.
Mỉm cười.
Tôi khựng lại.
Hơi thở hỗn loạn…
Dường như chậm rãi trở về bình thường.
3
Tôi mắc chứng tự kỷ.
Trước năm tuổi, tôi gần như chưa biết nói.
Những đặc điểm thường thấy ở trẻ tự kỷ, tôi hầu như đều có.
Không nhìn thẳng vào mắt người khác.
Không thích giao tiếp.
Không hiểu xã giao.
Khả năng đồng cảm rất yếu.
Biểu hiện tình cảm cũng nhạt hơn người bình thường.
May mắn là bố mẹ tôi rất giàu.
Ngay khi phát hiện những dấu hiệu bất thường, họ đưa tôi đi gặp vô số bác sĩ, chuyên gia.
Sau đó bố mẹ còn bỏ tiền xây một trường mẫu giáo hòa nhập.
Trường nhận thêm những đứa trẻ gia cảnh khó khăn không có khả năng đóng học phí.
Giáo viên sẽ dẫn chúng chơi cùng tôi.
Bố mẹ hy vọng trong môi trường có nhiều bạn bè đồng trang lứa, tôi có thể học được cách giao tiếp.
Tôi quen Phối Dương ở đó.
Lần đầu gặp nhau là ngay bên ngoài cổng trường mẫu giáo.
Khi ấy tôi đuổi theo một bé gái chạy ra ngoài.
Sau đó giật cây kẹo mút trên tay cô bé.
Cô bé lập tức khóc to.
Bà của cô bé mắng tôi rất nhiều câu tôi không hiểu.
Bà còn véo vào tay tôi.
Tôi ngã xuống đất.
Bị kích thích nên bắt đầu gào khóc ch.ói tai.
Đúng lúc ấy, một cậu bé đeo cặp sách đi ngang.
Cậu hỏi bà cụ chuyện gì xảy ra.
Sau khi biết rõ, cậu lập tức chạy vào cửa hàng tiện lợi bên cạnh.
Mua một cây kẹo mút khác đền cho cô bé.
Còn thay tôi nói lời xin lỗi.
Bà cụ dẫn cháu gái đi rồi.
Cậu bé định đưa tôi trở lại trường.
Nhưng tôi không chịu đứng lên.
Chỉ tay về phía cửa hàng tiện lợi.
Cậu sờ túi quần.
Một lát sau mới nói:
“Em gọi tôi một tiếng anh trai.”
“Tôi sẽ mua cho em.”
Tôi gọi.
Sau đó thật sự có được cây kẹo.
Cậu đã giúp tôi.
Cũng là người khiến tôi lần đầu tiên chủ động mở miệng gọi người khác.
Bố mẹ tôi vô cùng biết ơn.
Liên tục mang quà sang nhà cậu.
Hai gia đình rất nhanh trở nên thân thiết.
Không bao lâu sau, bố mẹ Phối Dương đưa cậu đến sống ở nhà tôi.
Ngày họ tới, tôi đang ngồi ngoài ban công đếm từng thanh lan can.
Tôi nghe thấy cuộc trò chuyện giữa chú Phối và Phối Dương.
“Tại sao lại phải là con?”
“Rõ ràng là…”
“Tiểu Tinh bị tự kỷ.”
“Nó cần một người bạn có thể ở bên gần như cả ngày.”
“Nó cần con.”
“Nhưng con cũng cần bố mẹ!”
“Anh con mắc căn bệnh đó, nhà người ta đã giúp chúng ta không biết bao nhiêu tiền.”
“Chúng ta phải biết trả ơn.”
“Hơn nữa nhà mình nhỏ.”
“Con sang đó sẽ sống tốt hơn.”
“Họ chắc chắn sẽ đối xử với con rất t.ử tế.”
Chú Phối nói đúng.
Bố mẹ tôi đối xử với Phối Dương vô cùng tốt.
Phòng ngủ của cậu ở ngay cạnh phòng tôi.
Tất cả những gì tôi có, gần như cậu cũng có.
Quần áo mới.
Đồ chơi mới.
Thậm chí còn có thẻ riêng.
Bố mẹ nói tiền tiêu vặt của hai đứa đều giao cho Phối Dương quản.
Nhưng ngay đêm đầu tiên ở nhà tôi, Phối Dương đã khóc.
Tôi nghe tiếng nên đi tìm.
Tò mò dùng tay chạm vào những giọt nước chảy ra từ mắt cậu.
Cậu nói:
“Tôi không thích em.”
“Em giống hệt anh tôi.”
“Chỉ biết kéo chân người khác.”
Tôi không hiểu.
Tại sao trong mắt cậu lại có nhiều nước như vậy?
Tôi cứ đưa tay lau.
Lau hết lần này đến lần khác.
Cuối cùng Phối Dương đột nhiên ôm c.h.ặ.t tôi.
