
Nhất Biệt Lưỡng Khoan
Thành thân năm năm, Tạ Nghiễn chưa từng bước vào viện của ta.
Khắp kinh thành đều nói Thái phó si tình, vì thanh mai trúc mã mà giữ mình như ngọc, cưới ta chẳng qua chỉ là phụng chỉ hành sự.
Cho đến ngày ấy, thanh mai của chàng cuối cùng cũng hòa ly trở về kinh, chàng đưa hưu thư đến trước mặt ta.
“Những năm qua đã khiến nàng chịu ủy khuất rồi.”
Tạ Nghiễn nói: “Ta sẽ bù đắp.”
Ta gấp hưu thư lại, cất vào tay áo, ngẩng đầu mỉm cười với chàng: “Không cần.”
“Từ nay về sau, ngài cưới thanh mai của ngài, chúng ta từ đây thanh toán sòng phẳng.”
Khi chàng xoay người rời đi, hoa ngọc lan ngoài cửa sổ đang nở rộ vừa đẹp.
Khoảnh khắc cánh cửa khép lại, gió thổi cánh hoa rơi xuống, phủ xào xạc đầy đất.
Bích Đào đứng sau lưng ta, giọng đã khàn đi: “Tiểu thư...”
“Không sao.”



![[p3] Trọng Sinh Nghịch Tập Cả Gia Môn](/_next/image?url=https%3A%2F%2Fs2.ttyapi.site%2Fsing-247%2Fcover%2F6a77dfaa627666d9d377d046.jpg%3Ftime%3D1786240940706&w=3840&q=75)








