Nương Tử Nũng Nịu Kéo Thuyền Thủy Phỉ Về Bờ - 02
Cập nhật lúc: 04/09/2026 15:03
Sợi dây bỗng phát ra tiếng nứt rất khẽ, một người phu thuyền trượt chân, cả người chao về phía con dốc bên bờ sông. Chiếc mỏ neo bị hắn kéo trượt theo, nếu đập trúng người thì không gãy xương cũng phải tổn thương gân cốt.
Ta theo bản năng đứng dậy, vừa định chạy tới kéo dây thì Hạ Minh Xuyên đã nhanh chân bước lên. Chàng giẫm một chân lên đầu dây vừa tuột, hai tay giữ c.h.ặ.t thân dây, mượn sức nặng của cơ thể mà trầm người về sau.
Chiếc mỏ neo dừng lại cách người phu thuyền chưa đầy nửa bước.
Người phu thuyền toát mồ hôi lạnh, liên tục cảm ơn.
Hạ Minh Xuyên chỉ hỏi cha ta: “Dây có vấn đề gì sao?”
Cha ta ngồi xổm xuống sờ phần dây cũ vừa đứt, sắc mặt dịu đi đôi chút.
“Dây cũ bị ẩm quá lâu, bên trong đã mục rồi. Dây mới không có vấn đề.”
Hạ Minh Xuyên gật đầu, lại cuộn đầu dây bên chân cho ngay ngắn rồi đặt lên giá gỗ. Động tác tuy không thuần thục nhưng sắp xếp rất gọn gàng.
Lúc ta bưng trà ra, chàng ngước mắt nhìn ta, trước tiên thấy đầu ngón tay ta dính nước củ ấu, sau đó lại nhìn thấy một chút bụi bám trên vạt váy do cọ vào bậc đá.
“Đường trơn, cô nương đi chậm một chút.”
Ta bưng khay trà, dịu dàng đáp một tiếng.
Cha mời chàng vào nhà chính nói chuyện. Chàng không hề khoe khoang gia cảnh, chỉ lần lượt nói rõ quy củ của trạm dịch, bổng lộc hàng tháng, nơi ở và những công việc sau này phải lo. Chàng còn nói vài năm trước từng thay cha trả nợ, trong nhà chẳng tích góp được bao nhiêu bạc, cũng không hề che giấu.
Cha hỏi: “Trạm dịch thường có việc khẩn, sau khi thành thân ban đêm con phải ra ngoài thì sao?”
Hạ Minh Xuyên nhìn ta, giọng nói rất bình tĩnh.
“Ta sẽ gia cố cửa viện, ban đêm nếu có việc khẩn, sẽ để người ở lại báo tin cho nàng. Sổ sách và tiền bạc trong nhà cũng sẽ nói rõ với nàng, không thể để nàng một mình chờ đợi.”
Khi ấy cha ta không tỏ thái độ gì. Đợi bà mối dẫn người đi xa rồi, ông mới ngồi trên ghế trúc, vừa xoa đầu ngón tay vừa nói: “Người này miệng không biết bôi mật, nhưng làm việc cũng coi như chu toàn.”
Ta cúi đầu tiếp tục bóc củ ấu, ngoài miệng lại không chịu thuận theo: “Thế cũng đâu thể chứng minh chàng nhất định đáng tin.”
Cha liếc ta một cái: “Lúc nãy nó kéo dây, điều đầu tiên nó nhìn là vị trí con đứng. Chứng tỏ lòng dạ người này cũng khá tinh tế.”
Ta không ngẩng đầu, nhưng vành tai lại hơi nóng.
Bà mối đi đi lại lại hai chuyến, hôn sự liền được định vào một tháng sau.
Ngày ta thành thân, trên sông hiếm khi không có gió.
Cha chọn sợi dây đỏ tốt nhất trong cửa hàng, bện thành một đôi đồng tâm kết treo trước sảnh đường. Bàn tay ông ngày thường thô ráp chẳng khác gì vỏ cây, vậy mà lúc thắt nút lại chậm chạp từng chút, sợ chỉ cần lộ ra một đầu sợi.
Khi thuyền đưa dâu cập bờ, ông quay lưng lau mặt, còn nói là gió sông làm cay mắt.
Hạ Minh Xuyên đỡ ta xuống thuyền, lòng bàn tay đỡ lấy khuỷu tay ta, lực đạo rất nhẹ.
Tiểu viện của chàng nằm phía sau trạm dịch, gồm hai gian sân nhỏ, không rộng nhưng được dọn dẹp sạch sẽ. Dưới hành lang mới đặt thêm một dãy chậu hoa, bên trong trồng bạc hà và các loại hương thảo. Trong phòng tân hôn đặt một chiếc giường gỗ mới sơn, giấy cửa sổ dán hoa đỏ, trên bàn có rượu hợp cẩn đã được hâm nóng.
Sau khi vén khăn trùm đầu, Hạ Minh Xuyên tháo cây phượng trâm nặng trĩu trên tóc ta.
Ngón tay chàng chạm vào vành tai ta, ta căng thẳng đến mức đầu ngón chân cũng co lại trong giày.
Uống rượu xong, chàng bỗng đi tới trước hòm hồi môn, từ tận đáy hòm lấy ra một chiếc đục sắt dài chừng nửa thước.
Đó là thứ cha cho ta. Đầu đục tròn tù, chuyên dùng để gỡ những nút thắt c.h.ế.t trong dây thừng.
Hạ Minh Xuyên cầm nó đứng dưới ánh nến, vẻ mặt có chút nghi hoặc.
Ta vội vã nặn ra hai giọt nước mắt, vành mắt đỏ hoe nhìn chàng.
“Cha ta nói ban đêm trạm dịch thường có người qua lại, nếu ta ở nhà một mình sợ hãi thì cứ để nó dưới gối.”
Hạ Minh Xuyên nhìn chiếc đục sắt, rồi lại nhìn ta, sau đó gói nó lại cẩn thận và đặt về hòm.
“Để vật cứng dưới gối ngủ sẽ không thoải mái, cứ đặt trong ngăn tủ cạnh giường. Nếu thật sự có chuyện, nàng cứ gõ chậu đồng trước, rồi ra hậu viện tìm Trần bá.”
Nói xong, chàng còn kéo lại góc chăn cho ta, nhưng bản thân lại sang chiếc trường kỷ bên ngoài trải chăn.
Ta nhìn chàng ôm chăn đệm đi, vội chống tay ngồi thẳng dậy hỏi: “Phu quân tối nay không ngủ trên giường sao?”
Hạ Minh Xuyên quay lưng về phía ta, dừng lại một thoáng.
“Nàng ngồi thuyền cả ngày, sắc mặt không được tốt. Ban đêm ta ngủ không yên, sợ làm nàng thức giấc.”
Ta định nói sắc mặt mình không tốt là vì cây trâm trên đầu quá nặng, nhưng chàng đã thổi tắt ngọn nến bên ngoài.
Trong bóng tối, ta nghe tiếng chàng trở mình, rồi nghe giọng nói đè thấp: “Ngủ đi.”
Ta ôm chăn mở mắt suốt nửa đêm.
Ngày hôm sau, chàng từ trạm dịch trở về, mang theo hai con chim bồ câu non hầm mềm nhừ và một gói mơ ngâm mật.
Ngày thứ ba, chàng mang về một con cá quế, còn nhờ chưởng quầy hiệu t.h.u.ố.c kê cho ta một ít t.h.u.ố.c viên dưỡng dạ dày.
Ta ngồi bên bàn ăn, chàng gỡ sạch xương cá rồi đặt thịt vào bát ta.
“Hôm nay nàng mới ăn hai bát cơm, ăn thêm mấy miếng cá đi.”
Ta ăn hai bát cơm, chàng vẫn nhìn ta chằm chằm, giống như đang cân nhắc xem ta có thể ăn thêm nửa bát nữa hay không.
Cha ta từ nhỏ chưa từng để ta chịu đói, nhưng trời sinh ta đã chẳng béo nổi. Hạ Minh Xuyên không biết chuyện này, ngày nào trước khi ra ngoài chàng cũng đổ đầy chum nước, xếp củi ngay ngắn, ngay cả bao gạo tựa bên tường cũng chuyển đến nơi ta vừa đưa tay là có thể với tới.
Một hôm sau khi chàng ra ngoài, ta đem chiếc chăn ướt đang phơi trong sân xuống, tiện tay dời luôn tảng đá chặn rãnh thoát nước. Tảng đá cao quá nửa người, lúc ta ôm nó sang bên, cửa viện bỗng vang lên tiếng động.
Ta lập tức đặt tảng đá xuống, chống tay vào tường ngồi xổm.
