Nương Tử Nũng Nịu Kéo Thuyền Thủy Phỉ Về Bờ - 03

Cập nhật lúc: 04/09/2026 15:03

Hạ Minh Xuyên bước nhanh vào, sắc mặt cũng thay đổi.

“Sao mặt nàng trắng bệch thế này, có phải chỗ nào khó chịu không?”

Ta xoa cổ tay, nhỏ giọng nói: “Ta định đẩy tảng đá đi, nhưng không đẩy nổi.”

Chàng nhìn tảng đá một cái, cúi người đẩy nó sát vào chân tường, sau đó lại ngồi xổm xuống xem cổ tay ta.

“Sau này những việc như thế cứ để đợi ta về.”

Ta vội vàng gật đầu, mặc chàng xoa cổ tay cho mình. Chàng cau mày sờ đi sờ lại, khiến ta thật sự cảm thấy cổ tay hơi ê.

Ta có chút chột dạ, lại có một niềm vui chẳng biết từ đâu mà đến.

Ngày về nhà mẹ đẻ, cha ta sai Hạ Minh Xuyên ra hậu viện bổ củi, còn kéo ta vào bếp hỏi chuyện.

“Hạ Minh Xuyên đối xử với con thế nào, nó có để con chịu ấm ức không?”

“Chàng đối xử với con rất tốt, chuyện trong nhà cũng luôn nghĩ cho con.”

“Ban đêm nó có ỷ vào sức khỏe mà bắt nạt con không?”

Tai ta nóng bừng, nhỏ giọng nói: “Chàng còn chẳng chịu ngủ trên giường.”

Chiếc xẻng trong tay cha ta dừng giữa không trung, sắc mặt lập tức sa sầm.

“Nó không phải chê con thân thể mảnh mai, nên cố tình tránh con đấy chứ?”

“Chàng nói sợ con mệt.”

Sắc mặt cha dịu đi đôi chút, đẩy bát canh gà vừa múc xong đến trước mặt ta.

“Vậy cũng coi như hiểu chuyện. Con đừng vội, nếu đàn ông không đáng tin thì cha chống lưng cho con.”

Ta ôm bát canh, bỗng hỏi ông: “Cha, nếu con cứ giả vờ như thế này, chàng có thấy con vô dụng không?”

Cha im lặng một lúc, bỏ thêm một khúc củi vào bếp.

Ánh lửa bập bùng hắt lên, khiến những nếp nhăn nơi khóe mắt ông càng sâu hơn.

“Con giấu sức lực là để sống được tự tại, không phải để tự hạ mình. Đợi đến khi con thấy có thể nói cho nó biết thì cứ nói.”

Ta cúi đầu uống canh, ghi nhớ câu ấy.

Ngày thứ mười sau khi thành thân, mợ họ Phương thị của Hạ Minh Xuyên tìm đến cửa.

Bà ta sống ở phía nam thành, chồng nhiều năm trước từng trông coi cửa hàng cho nhà họ Hạ, vì thế vẫn luôn cho rằng Hạ Minh Xuyên nợ gia đình mình một phần ân tình.

Sau khi cha mẹ Hạ Minh Xuyên qua đời, bà ta từng nhận của chàng hai năm lương thực, về sau thấy chàng không tiền không thế, lại đem người trả về căn nhà cũ.

Những chuyện này là Trần bá lén kể cho ta nghe.

Phương thị bước vào cửa, ăn mặc rất ra dáng, trước tiên nhìn cây trâm bạc trên tóc ta, sau đó lại quan sát trong ngoài nhà chính một lượt. Thấy Hạ Minh Xuyên không có ở nhà, nụ cười trên mặt bà ta lập tức nhạt đi.

“A Tiêu, bổng lộc hàng tháng của Minh Xuyên đều do con quản sao?”

Ta cầm ấm trà tới, rót cho bà ta một chén nóng.

“Tiền bạc của phu quân đều để trong hòm sổ sách, ngày thường ta chỉ lo mua thức ăn và sắm sửa đồ dùng trong nhà.”

Phương thị cau mày: “Hai vợ chồng trẻ các con chưa biết cách vun vén, tiền bạc để ngay trong tay, sớm muộn cũng tiêu sạch. A Nguyên nhà ta tháng sau lên phủ thành dự thi, đang thiếu mười lượng bạc lộ phí. Con đưa tiền cho ta, ta giữ giúp các con.”

Bà ta nói như thể đương nhiên, cứ như ta là một đứa trẻ chẳng hiểu chuyện.

Ta nhẹ nhàng đặt chén trà xuống trước mặt bà ta.

“Nếu mợ muốn vay tiền thì đợi phu quân về rồi nói với chàng. Sổ sách của chàng, ta không thể tự ý mở.”

Phương thị đập mạnh bàn tay xuống mặt bàn, nước trà cũng theo đó mà sóng sánh tràn ra.

“Ta đã nuôi nó hai năm, vậy mà nó còn phải tính toán rõ ràng với ta đến thế sao?”

Bà ta đưa tay định chộp lấy hòm sổ. Ta nhanh hơn một bước, cầm hòm sổ đặt lên chiếc giá cao phía sau.

Phương thị không với tới, sắc mặt khó coi vô cùng.

“Ngươi là con dâu mà cũng dám đề phòng trưởng bối?”

Ta đứng bên giá, vẫn nhẹ giọng nói: “Mợ, bên ngoài chính là trạm dịch. Nếu mợ cảm thấy ta thất lễ, cứ đợi phu quân về rồi phân xử.”

Hiển nhiên bà ta không muốn kinh động đến Hạ Minh Xuyên, quay đầu lại nhìn thấy một bó dây thừng mới phơi trong sân, bèn nhấc chân đá vào.

Đó là dây cha ta đưa tới, định dùng để gia cố cửa viện.

Bó dây lăn vào vũng bùn, Phương thị cười lạnh một tiếng.

“Mùi tanh của bến thuyền nồng nặc thế này, chẳng biết Minh Xuyên làm sao lại chịu cưới ngươi.”

Ta ép nụ cười trên mặt xuống, cúi người nhặt bó dây thừng.

Ta đi đến bên dây, nhặt đầu dây dính bùn lên, hỏi bà ta: “Mợ nói xong chưa?”

Phương thị bị ta nhìn đến sững người, nhất thời không tiếp lời được.

Ta xách bó dây thừng lên, trực tiếp treo lên thanh xà cao nhất trong sân. Cả bó dây gai nặng đến mấy chục cân, trong tay ta chẳng khác nào đang xách một chiếc chăn mỏng.

Phương thị há miệng, ánh mắt đảo qua đảo lại giữa ta và thanh xà.

Ta lại kéo then cửa phía sau cửa viện xuống, đặt ngang trước cửa.

“Hôm nay mợ đến vay tiền, hay đến phá nhà của phu quân ta?”

Giọng ta vẫn không lớn, nhưng Phương thị lại lùi về sau hai bước. Bà ta nhìn bó dây ướt trên xà nhà, nhớ đến giọng điệu của đám phu thuyền ở bến Bình khi nhắc đến cha ta.

Sắc mặt bà ta tái xanh, phất tay áo nhanh ch.óng đi ra ngoài.

“Ngươi cứ chờ đấy, đợi Minh Xuyên về, ta xem nó có bảo vệ ngươi hay không.”

Ta rút then cửa, mời bà ta ra ngoài.

Chiều Hạ Minh Xuyên trở về, Phương thị đã khóc lóc một trận trước cổng trạm dịch. Bà ta nói ta bất kính với trưởng bối, còn nói ta dựa vào nhà mẹ đẻ ngang ngược, muốn đuổi bà ta ra ngoài.

Chàng bước vào cửa, trước tiên nhìn xem trong sân có bị xáo trộn gì không, sau đó mới nhìn mặt ta.

Ta đang nhặt rau, ngẩng đầu cười với chàng.

“Phu quân về rồi, bên ngoài mưa có lớn không?”

Hạ Minh Xuyên đặt túi công văn xuống, đi đến trước mặt ta.

“Hôm nay Phương thị đến, rốt cuộc đã nói gì với nàng?”

Ta kể lại nguyên văn lời Phương thị, không thêm mắm dặm muối.

Nghe xong, chàng im lặng nhận lấy rổ rau trong tay ta, xoay người đi vào thư phòng. Chẳng bao lâu sau, chàng cầm ra một quyển sổ cũ.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nương Tử Nũng Nịu Kéo Thuyền Thủy Phỉ Về Bờ - Chương 3: 03 | MonkeyD